[B2] Vô tận vũ trang 21.2


[Mục lục]

Bộ thứ hai

::Chương 21::

Giá trị của mập mạp [2]

Sau khi chiến đấu kết thúc, mập mạp bị trói lại.

Một kẻ mạo hiểm dùng súng chĩa ngay đầu hắn lớn tiếng chửi bậy: “Tên hỗn đản nhà ngươi này, từ vừa mới bắt đầu lão tử đã nhìn ngươi không vừa mắt. Nhát gan sợ chết, cái gì không làm lại đi lâm chiến lùi bước! Quân Đức thế nào không nổ chết ngươi đây! Bất quá không sao, người Đức tạc không chết được ngươi, lão tử tặng ngươi một thương, tránh cho ngươi khỏi lại tai họa mọi người!”

“Không được a! Ta cũng không muốn vậy đâu!” Mập mạp bị hù quỳ khóc: “Không nên, giết ta ngươi sẽ mất đi tư cách ban thưởng đoàn đội!”

“Ngươi nhắc nhở rất đúng, đã như vậy, ta sẽ không giết ngươi. Ta cắt ngang chân của ngươi, trói ngươi lại thả tiền tuyến để cho người Đức làm thịt ngươi cũng có thể chứ?” Người mạo hiểm kia cười lạnh nhắm đùi mập mạp bóp cò, một tay đột nhiên duỗi tới, nắm lấy họng súng nhấc lên vừa kịp, một chuỗi đạn bay sượt qua mặt mập mạp, hắn sợ tới mức oa oa kêu to.

Đúng là Thẩm Dịch.

“Ngươi làm gì?” Người mạo hiểm kia kêu to.

“Ngươi không thể làm như vậy.” Thẩm Dịch lạnh lùng nói: “Chúng ta bây giờ cần nhân thủ.”

“Mập mạp chết bầm này tính cái rắm nhân thủ gì? Ngoại trừ làm trở ngại không giúp được ai, hắn cái gì cũng không biết, hắn hại chết hai người nhóm chúng ta! Giữ lại hắn làm được cái gì?” Người mạo hiểm kia phẫn nộ kêu to.

Trên thực tế ngoại trừ Thẩm Dịch, tất cả mọi người cảm thấy giữ lại mập mạp này thật sự vô dụng, ngoại trừ liên lụy mọi người, căn bản vô dụng nhất.

Những ngày này lính Đức bị hắn giết có thể đếm được trên một bàn tay.

Thẩm Dịch thản nhiên nói: “Ít nhất trong tay hắn còn có súng, súng của hắn bên trong còn có đạn.”

“Đúng thế, hắn căn bản không thể nổ súng.” Người mạo hiểm kia cười lạnh.

“Vậy tức là có giá trị lưu lại, huống chi hắn có thể chế tạo khải giáp tinh thần lực, đề cao tỷ lệ sinh tồn của mọi người.” Thẩm Dịch nói, sau đó nhìn hắn nhìn mập mạp chết bầm: “Đương nhiên, cân nhắc đến lúc trước hắn phạm lỗi, sau khi phản hồi đô thị, có thể để hắn xuất ra một nửa điểm Huyết Tinh cho mọi người.”

Những lời này làm cho tất cả mạo hiểm giả do dự một chút.

Người mạo hiểm kia nghĩ nghĩ, gật đầu nói: “Ta thấy được, bất quá không thể chỉ một nửa, phải toàn bộ.”

“Hai phần ba đi, làm việc không nên quá tuyệt, lưu người một đường sinh cơ. Tốt xấu gì cũng chừa lại điểm Huyết Tinh nhiệm vụ chính tuyến cho người ta.” Thẩm Dịch nói.

Mọi người giúp nhau nhìn xem, rốt cục gật đầu.

Kim Cương dùng súng chọt mập mạp: “Này, nói chuyện a, có đồng ý hay không? Ngươi sao không nói gì hả?”

Mập mạp hét ầm: “Ta đồng ý! Ta đồng ý! Đừng giết ta, sau khi trở về ta nhất định đem điểm Huyết Tinh cho mọi người!”

“Trước tiên xuất ra 1700 điểm ngươi đã cầm được đi, hiện ở chỗ này có 15 người, mỗi người lấy trước… 113 điểm, về sau đợi trở lại đô thị, ngươi lấy thêm điểm Huyết Tinh còn sót lại ra, ký hiệp nghị liền tha cho ngươi khỏi chết!”

Mập mạp ở đâu còn dám nói không.

Thẩm Dịch đột nhiên nói: “Giờ đừng đưa ta, hơn một trăm điểm Huyết Tinh kia cho Hồng Lãng, Kim Cương cùng Ôn Nhu đi.”

Nói xong hắn quay đầu ly khai.

Mọi người đồng thời ngây người.

Hồng Lãng ngơ ngác hỏi Ôn Nhu: “Tiểu tử này sao lại đột nhiên hào phóng như vậy?”

Mọi người đều không rõ ràng, duy có Kim Cương như có điều suy nghĩ.

***

Một người ngồi trên một chiếc xe tăng bỏ hoang trong chiến trường, ánh mắt của Thẩm Dịch híp lại, nhìn qua những binh lính xa xa kia, không có người biết hắn đang suy nghĩ gì.

Hồng Lãng đi nhanh tới, không khách khí ngồi xuống bên người Thẩm Dịch, hắn đưa cho Thẩm Dịch một điếu thuốc: “Làm một điếu?”

Thẩm Dịch nhận lấy, muốn nhờ Hồng Lãng châm lửa, nghĩ nghĩ, trực tiếp dùng Linh Hỏa Thương cho một phát cạnh miệng, điếu thuốc kia trực tiếp thiêu hủy một nửa, Thẩm Dịch hung hăng hít một hơi: “Vị thật tốt!”

“Không tốt bằng thương của ngươi, bất quá thương của ngươi cũng không lợi hại bằng tâm của ngươi.”

“Đoán được?” Thẩm Dịch nhìn cũng không nhìn Hồng Lãng hỏi.

Hồng Lãng cười khổ: “Vẫn là Kim Cương đoán được đấy, bất quá chỉ nói cho ta cùng Ôn Nhu biết.”

“Tên Kim Cương kia không đơn giản.” Thẩm Dịch ha ha cười nói.

“Hắn là mạo hiểm giả từng trải qua một lần nhiệm vụ tân thủ, bốn lần nhiệm vụ chính thức, coi như là lão thành tại độ khó ban đầu.” Nói đến đây, Hồng Lãng bất đắc dĩ nói: “Ta thật phục ngươi, Thẩm Dịch, vậy mà có thể nghĩ ra phương pháp dùng tên mập mạp này giảm xuống bình quân giá trị độ cống hiến. Chờ qua cửa này, ngươi nha, liền lại thành người giàu có.”

Nhiệm vụ tùy chọn lần này, chân chính ban thưởng to kỳ thật không phải 4000 điểm Huyết Tinh kia, mà là căn cứ cống hiến đoàn đội tiến hành ban thưởng cao nhất. Theo Huyết Tinh đô thị ban bố mệnh lệnh, người có cống hiến đoàn đội cao nhất, có thể đạt được mỗi cao hơn 10% bình quân giá trị cống hiến liền tăng lên một cấp bậc ban thưởng đặc thù.

Bởi vì trong cuộc chiến này Thẩm Dịch đã nhận được cống hiến Tiểu đoàn lính dù số 2 tác chiến, chắc chắn là độ cống hiến thứ nhất, hơn nữa thuật trị liệu, ống phóng rốc-két của hắn, còn có dưới sự chỉ huy của hắn tạo thành kế sách kéo dài ba ngày nắm bắt cầu lớn cũng rất có thể đưa vào bên trong cống hiến, cho nên sau khi nhiệm vụ lần này hoàn tất, chỉ cần Thẩm Dịch không chết, e là một mình hắn có thể đạt được gần nửa số cống hiến. Nhưng Thẩm Dịch nhiêu đây vẫn chưa đủ.

Mập mạp tồn tại, lại khiến Thẩm Dịch ý thức được một việc rất thú vị —— đây là một tên gàn dở với cống hiến cơ hồ bằng không.

Bởi vì cống hiến của hắn cơ hồ là không, như vậy mập mạp còn sống không hề nghi ngờ chính là tồn tại tốt nhất dùng để giảm xuống cống hiến bình quân của tất cả mạo hiểm giả may mắn sống sót còn lại.

Nếu người sống tương đối ít, vậy thì biên độ bình quân giá trị giảm xuống thậm chí sẽ rất lớn.

Đây chính là nguyên nhân vì sao Thẩm Dịch không cho mập mạp chết.

Sự hiện hữu của hắn có khả năng trực tiếp phát nên tác dụng trọng yếu với ban thưởng Thẩm Dịch có thể thu được, rất có thể vừa vặn trợ giúp Thẩm Dịch đột phá một cái 10% tỉ lệ.

Đây là một cái thế giới Huyết Tinh giết chóc tàn khốc, chỉ có tận khả năng đề cao mình, mới có thể sống sót đến cuối. Mỗi người thậm chí nghĩ mọi cách khiến mình cường đại, nhưng dựa vào dốc sức liều mạng không biết dùng đầu óc hiển nhiên là không được. Cũng giống như việc buôn bán, ngươi không những cần hoàn thành mua bán, còn phải tối đại hóa lợi ích trong quá trình hoàn thành mua bán, hạ thấp phí tổn tối đa.

Mặc kệ là dạng thế giới gì, chỉ cần nó có quy tắc, liền tồn tại lỗ thủng có thể lợi dụng.

Lỗ thủng có lẽ không phải rất rõ ràng, cũng chưa chắc nhất định sẽ phát sinh tác dụng, nhưng châm ngôn có câu: Nắm chắc chi tiết là con đường tất yếu dẫn đến thành công.

Cái nhìn đại cục tuy phải có, nhưng đồng dạng không thể xem nhẹ chi tiết.

Chỗ khác nhau giữa thành công và thất bại, thường thường khác biệt cũng chỉ ở một điểm nhỏ này.

Thẩm Dịch chính là phát hiện mấu chốt trong đó, cho nên mới bảo vệ được mập mạp.

“Ta có phải rất hèn hạ hay không?” Thẩm Dịch hỏi Hồng Lãng.

Hồng Lãng cười cười: “Thế giới mạnh được yếu thua, lòng dạ đàn bà là không thể làm được. Mập mạp chết bầm cái rắm tác dụng đều không có, cùng ngươi cũng không có giao tình gì, nếu ngươi dốc sức liều mạng bảo vệ hắn mà không có nửa điểm lợi ích, ta chỉ có thể nói ngươi sẽ đi được không xa trên con đường Huyết Tinh đô thị này. Cái thế giới này, không thích hợp thánh mẫu sinh tồn. Còn hiện tại nha, ta ngày càng coi trọng ngươi.”

Thẩm Dịch cũng nở nụ cười: “Ngươi đã nói như vậy, chốc nữa giúp ta một việc, mang mập mạp chết bầm đến sau cầu cho ta, giao Frost bảo hộ. Đừng để hắn tham chiến.”

“Sao thế? Sợ những người khác xuống tay với hắn?”

“Ai biết được. Kim Cương có thể đoán ra, những người khác sớm muộn gì cũng có thể đoán ra. Ngươi nên biết loại tâm tình đố kỵ này có lúc rất đáng sợ, có vài người tình nguyện bản thân đạt được thiếu chút ít, cũng không muốn cho ngươi đạt được thêm nữa…. Bọn hắn không dám đối phó ta, khó đảm bảo sẽ không ra tay trên người mập mạp. Vẫn là đừng cho bọn hắn cơ hội này thì tốt hơn. Có đôi khi người ta sở dĩ là kẻ xấu, là bởi vì ngươi cho hắn cơ hội làm kẻ xấu. Như vậy cũng giống như cửa nhà ngươi ngày ngày mở toang hoác, cơ hội hàng xóm làm trộm sẽ gia tăng. Lại nói giữ mập mạp ở đây cũng không để làm gì, thả ở tiền tuyến vướng bận, có khi đến lúc đó lại để cho hắn hại chết ai nữa. Đúng rồi, bảo hắn giao ra đạn còn thừa trong súng, cho hắn cầm khẩu súng được rồi.”

“OK.” Hồng Lãng gật đầu đồng ý: “Đúng rồi, còn không biết ngươi là người nơi nào đâu?”

“Thành phố W, hỏi cái này làm gì?”

“Tùy tiện hỏi một chút, người thành phố W a… Cách thành phố S rất gần, nghe nói chỗ đó phát triển không tệ, hoàn cảnh cũng tốt.” Hồng Lãng đầu to gật mạnh, tiến đến Thẩm Dịch: “Còn nghe nói làn da bé trai bé gái miền nam đều đặc biệt tươi ngon mọng nước?”

“Xem như thế đi.” Thẩm Dịch nhàn nhạt trả lời: “Ngươi thì sao? Thiểm Tây?”

“Hắc hắc, ngươi cũng nghe ra hả, ta là người Tây An.” Hồng Lãng sờ sờ ót, nằm một cái lên trên chiếc xe có lọng che: “Không được tốt như chỗ các ngươi, nhưng dù thế nào cũng là quê nhà của mình. Nhưng tiếc a, đã không còn cơ hội nhìn lại.”

“Cũng chưa chắc a, không phải có nhiệm vụ nguyện vọng à?”

“Với năng lực của ta, ngươi xem giống người có thể làm được nguyên soái sao?” Hồng Lãng cười ha hả, trong tiếng cười mang theo một chút bi thương.

Hắn thấy Thẩm Dịch muốn nói chuyện, phất phất tay nói: “Ta biết ngươi muốn nói cái gì, bất quá đừng nói những lời an ủi kia. Ta là dạng gì ta tự biết, so với mập mạp chết bầm nọ không khá hơn bao nhiêu. Coi như có thể qua cửa nhiều hơn hắn, nhưng kết quả cuối cùng cũng giống nhau. Đây cmn chính là một trò chơi tử vong, trong vạn người có lẽ có một người có thể còn sống ly khai, nhưng người kia không phải là ta. Nếu như nhất định buộc ta nói trong những người chúng ta, ai có hi vọng còn sống đi ra nhất, ta đây cảm thấy người này chỉ có thể là ngươi.”

Khi Hồng Lãng nói những lời này, khẩu khí đặc biệt chăm chú, biểu lộ đặc biệt nghiêm túc.

Thẩm Dịch có chút ngây ra một lúc, tiện tay ném tàn thuốc đi: “Đừng cmn nói loại lời nhàm chán này, chết sống có số, phú quý tại trời, làm hết sức mình, nghe thiên mệnh, chỉ đơn giản thế thôi. Không có ai quy định ai phải còn sống, ai lại phải chết đấy.” Hắn vỗ vỗ Hồng Lãng: “Ta nói chúng ta cuối cùng đều có thể còn sống ly khai.”

“Coi như ngươi cũng biết an ủi người.” Hồng Lãng nở nụ cười: “Nếu thực là vậy, ta đến lúc đó mời ngươi ăn món quê hương của chúng ta, thịt dê phao kèm bánh bao không nhân, ta cam đoan ngươi sẽ thích. Đừng nhìn ngươi là người phương nam, ta xem tính tình ngươi thế này, cũng không thua đàn ông phương bắc chúng ta, chỉ là có thời điểm tâm tư hơi nhiều chút.”

Thẩm Dịch ha ha nở nụ cười: “Được, nếu quả thật có thể đi ra ngoài, ta liền đi ăn thịt dê phao kèm bánh bao không nhân của các ngươi.”

“Vậy được.” Hồng Lãng gật đầu. Hắn đột nhiên móc ra quyển vở nhỏ, ở phía trên viết một loạt chữ, sau đó úp vào ngực Thẩm Dịch: “Đây là địa chỉ nhà ta cùng tính danh người nhà của ta, để nó vô Huyết Tinh văn chương của ngươi, chừa cho ta một mẩu không gian vĩnh hằng trong đó.”

“Công tác chuẩn bị còn làm được rất sung túc a.” Thẩm Dịch cười nhận lấy.

“Giúp một việc, huynh đệ, nếu ta thật sự chết, mà ngươi lại có thể còn sống đi ra ngoài, phải đi nhà ta nhìn xem. Đi thăm cha ta mẹ, thăm em gái ta…” Hồng Lãng rất nghiêm túc nói.

Thẩm Dịch nhìn Hồng Lãng, nhất thời ngạc nhiên.

Hắn chợt hiểu ra Hồng Lãng tại sao phải nói với hắn những chuyện này.

Hắn đây là đang bàn giao nhắn nhủ di ngôn.

Nghĩ thông suốt điểm ấy, Thẩm Dịch cười khổ một cái.

Hắn nằm tại chiếc xe tăng có lọng che phía trên, cứ như vậy ngủ thật say.

Cũng không biết ngủ bao lâu, phương xa một vầng thái dương từ từ bay lên.

Ngày thứ mười rốt cục đã tới.

2 comments on “[B2] Vô tận vũ trang 21.2

  1. _ Đúng thế, hắn căn bản không thể nổ súng => Đúng thế, nhưng mà hắn căn bản không thể nổ súng
    _ chỉ có tận khả năng đề cao mình, mới có thể sống sót mức độ lớn nhất => chỉ có làm hết khả năng để đề cao mình, mới đạt được cơ hội sống sót cao nhất
    _ chỉ cần nó có quy tắc, liền tồn tại lỗ thủng có thể lợi dụng => chỉ cần nó có quy tắc, liền tồn tại lỗ hổng có thể lợi dụng
    _ Nắm chắc chi tiết, tỉ mỉ là con đường tất yếu đi thông thành công => Nắm chắc tỉ mỉ chi tiết là con đường tất yếu dẫn đến thành công
    _ Cái nhìn đại cục tuy phải có, nhưng chi tiết, tỉ mỉ đồng dạng không thể xem nhẹ => Cái nhìn đại cục tuy phải có, nhưng tiểu tiết đồng dạng cũng không thể xem nhẹ (mình nghĩ đại cục và tiểu tiết là một cặp, hay là chi tiết nhỏ cũng được)
    _ Hồng Lãng nở nụ cười: “Muốn thực như vậy => Hồng Lãng nở nụ cười: “Nếu thực như vậy
    _ Giúp một việc, huynh đệ, như thật ta chết => Giúp một việc, huynh đệ, nếu như ta chết

    Thích

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s