[B3] Vô tận vũ trang 15.1


[Mục lục]

Bộ thứ ba

::Chương 15::

Cậu bé [1]

Nói là mật thất, kỳ thật chỉ là trên hành lang phía nam gara có một phiến cửa nhỏ, sau khi từ đó tiến vào, đi qua một thông đạo hẹp dài, có thể chứng kiến một mảnh không gian rộng rãi.

Không gian rất lớn, bên trong bày đầy giường chiếu, còn có dụng cụ sinh hoạt hằng ngày. Nhìn trên bản đồ, tại đây vốn là nhà kho tầng hầm tòa nhà thương mại, bởi hoang phế mà bị dị nhân dùng làm không gian sinh tồn.

Một góc kho hàng bày số lớn vũ khí, đúng là những vũ khí này bại lộ hành tung dị nhân. Đã có những món này, binh sĩ Tiểu đoàn lính dù số 2 chí ít có thể tiết kiệm một bước ăn cướp tiệm vũ khí ngoài ý muốn.

Nhưng ánh mắt bọn Thẩm Dịch lại không dừng ở đó.

Trong cùng kho hàng, một đứa bé trai đang ôm chân ngồi dưới đất.

“Là con nít!” Ôn Nhu lên tiếng kinh hô.

Thẩm Dịch rốt cuộc sáng tỏ vì cái gì người lính kia phải gọi hắn sang đây xem một chút.

Đứa bé trai kia thoạt nhìn chỉ có khoảng 10 tuổi, một đôi mắt đồng thời có hai thứ nhan sắc kim đen, tóc nâu rám nắng hơi cuộn cong, đồng tử song sắc đang nhìn bọn hắn, cơ thể có chút run rẩy.

“Chào!” Ôn Nhu hướng cậu bé vẫy vẫy tay, sau đó đi tới cậu.

Đứng trước người cậu nhóc, Ôn Nhu thử rờ mặt cậu, đồng thời nói: “Đừng sợ, bọn chị…”

Không nghĩ tới cậu nhóc kia đột nhiên quát to một tiếng, hung hăng cắn tay Ôn Nhu một cái.

“Nha!” Ôn Nhu nhanh chóng rút tay về, lần này không phải cắn nàng đau, mà là dọa nàng nhảy dựng.

Cậu nhóc cắm đầu xông ra, giống như chú thỏ phóng tới rương vũ khí.

Hồng Lãng vội vàng giơ súng tính bắn, Thẩm Dịch một tay đè lại: “Đừng nổ súng! Đó là một đứa bé!”

“Thế nhưng…” Hồng Lãng đang muốn cãi lại, chỉ thấy cậu nhóc kia đã chui tọt vào rương vũ khí.

Hóa ra cậu không phải muốn cầm vũ khí giết người, chỉ là muốn ẩn núp mà thôi.

Ôn Nhu bất đắc dĩ lắc đầu: “Nhóc bị dọa sợ, nó nhất định đã thấy chuyện mới vừa phát sinh.”

“Thực gặp quỷ rồi. Chúng ta là tới giết dị nhân đấy, không phải làm thánh nhân a.” Hồng Lãng kêu to lên: “Các ngươi không phải là muốn buông tha thằng ku này chứ?”

Kim Cương cười khổ: “Bất kể nói thế nào, nó chỉ là đứa bé.”

“Nhưng nó chỉ là một NPC trong thế giới nhiệm vụ…”

“Và cũng là trẻ con!” Thẩm Dịch cắt ngang Hồng Lãng mà nói: “Đừng ra tay với trẻ con!”

Khẩu khí Thẩm Dịch kiên quyết mà chân thật đáng tin.

“OK, OK, 3-1, các ngươi thắng.” Hồng Lãng bất đắc dĩ nhún nhún vai.

Thẩm Dịch nhìn chung quanh một chút, sau đó nói: “Không có phát hiện khác thì mau rời đi, thời gian không nhiều lắm.”

Đúng lúc này, một gã binh sĩ tham gia lục soát kêu lên: “Cấp trên, ngài xem cái này một chút.”

Người binh lính kia giao một tờ văn kiện vào tay Thẩm Dịch.

Thẩm Dịch tới nhìn một chút, trên mặt lập tức lộ ra vẻ tươi cười.

“Gì thế?” Hồng Lãng hỏi.

Thẩm Dịch tiện tay đưa văn kiện Hồng Lãng: “Đúng là tin tức mặt khác dị nhân, cái trụ sở này là một căn cứ phụ trong tổ chức dị nhân của Magneto. Phía trên có cả phương pháp bọn họ liên lạc cùng mấy điểm tụ họp bí mật khác của dị nhân.”

“Phát rồi.” Hồng Lãng vừa xem vừa hưng phấn cười ha hả.

Không còn phát hiện thêm gì khác, Thẩm Dịch ra lệnh một tiếng, tất cả mọi người chuẩn bị rút, một ít binh sĩ Tiểu đoàn lính dù số 2 thuận tiện nhao nhao mang đi số vũ khí dị nhân giấu tại đây. So với súng ống cũ kỹ từ hồi Thế Chiến thứ hai, những thứ này phải tân tiến hơn nhiều, hơn nữa vô luận binh lính bình thường hay binh sĩ tinh anh đều có thể sử dụng, chỉ là không cách nào mang khỏi thế giới này thôi.

Mắt thấy vũ khí đã dọn sạch, Tiểu đoàn lính dù số 2 chuẩn bị rút đi, đúng lúc này, cậu nhóc kia đột nhiên vọt ra, dùng tốc độ nhanh như bay xẹt qua bên người Hồng Lãng.

Hồng Lãng chỉ cảm thấy thấy hoa mắt, trong tay đột nhiên trống trơn.

Văn kiện trong tay vậy mà đã bị đứa bé trai kia cướp đi.

Đứa bé kia trơn tuột như cá, lao ra đằng cửa.

“Tên nhóc đã kia cướp văn kiện!” Hồng Lãng kêu to, lần nữa lại giơ súng.

Thẩm Dịch hất nòng súng, một chuỗi đạn bắn về phía vách tường trần nhà.

“Thẩm Dịch!” Hồng Lãng nóng nảy.

“Đừng có gấp, nó chạy không khỏi chúng ta. Chúng ta đi lấy văn kiện trở lại là được rồi.” Thẩm Dịch lạnh lùng nói: “Nhưng đừng giết nó. Tiểu đoàn lính dù số 2 theo kế hoạch rút lui, không cần phải xen vào việc bọn ta!” Câu cuối cùng là nói với micro.

Ra nhà kho, trở lại gara tầng ngầm, khắp nơi đều là khói thuốc súng cháy xém sau chiến đấu. Bởi vì chiến đấu mà ô tô báo hỏng chất ngang trên mặt đường, che tầm mắt mọi người.

“Ôn Nhu.” Thẩm Dịch trầm giọng nói.

Ôn Nhu vừa nhắm mắt liền mở ra cảm giác thính lực, cẩn thận lắng nghe.

Một lát sau ngón tay của nàng chỉ về một hướng: “Ở bên kia, sau chiếc xe Toyota trắng.”

Hồng Lãng nhanh chóng hướng chiếc Toyota trắng chạy tới, hắn nhảy vọt một cái đến sau xe, sau đó ngây ra một lúc, quay đầu lại nhìn Ôn Nhu.

“Nó không ở nơi này.”

“Làm sao có thể?” Ôn Nhu ngẩn ngơ: “Ta không thể nào nghe lầm, ta bây giờ còn có thể nghe được hô hấp của nó, ngay bên cạnh ngươi.”

Hồng Lãng ngẩn người, lập tức hiểu được, cười hắc hắc nói: “Ta biết rồi, thằng ku trốn trong xe.”

Thủy tinh màu trà chặn ánh mắt, khiến người bên ngoài xe nhìn không tới tình huống trong xe, nhưng Hồng Lãng vẫn là cười to đắc ý.

Đúng lúc này, xe Toyota trắng đột nhiên phát động, tông vào trước mặt Hồng Lãng, hung hăng tông hắn bay ra ngoài, tiếng động cơ nổ ầm ầm chợt vang kích thích Ôn Nhu vội đóng năng lực cảm giác thính lực, còn chiếc xe đã gào thét phóng ra ngoài gara.

Biến hóa này tới quá nhanh, tất cả mọi người không kịp phản ứng, chỉ có Thẩm Dịch kịp thời bắn một phát súng, đánh nát cửa kính sau xe, nhưng lúc phát súng thứ hai nhắm vào cậu nhóc kia, hắn cuối cùng vẫn là do dự một lát không nổ súng, trơ mắt nhìn xe Toyota chạy đi.

Hồng Lãng lộn nhào trên không trung nặng nề bịch một cái rơi xuống đất, hắn nhanh chóng đứng dậy, lau tơ máu cạnh khóe miệng hét lớn: “Làm sao có thể? Chiếc xe kia bị hỏng đấy! Là tự tay ta làm phế đấy!”

Kim Cương sợ hãi nói: “Chỉ sợ đó là năng lực đứa bé kia.”

“Đích thật năng lực tốt!” Trong mắt Thẩm Dịch xẹt qua vẻ ngạc nhiên.

Vừa rồi hắn không sử dụng Tinh Thần Tham Sát lên cậu nhóc, dù sao Tinh Thần Tham Sát cần tiêu hao tinh thần lực, không nghĩ tới cậu nhóc thậm chí có được dị năng khá thực dụng.

Bất quá Thẩm Dịch từ trước vốn không thích hối hận vô vị, chỉ là lập tức tiếp nhận giáo huấn, về sau sẽ không xem thường bất luận kẻ nào nữa.

Ngẫm lại cũng thật là, bốn kẻ mạo hiểm liền mấy chục tên dị nhân trong gara tầng ngầm đều xử đẹp sạch sẽ, kết quả lại bị một đứa nhỏ đùa bỡn một phen. Có thể thấy nhiều khi đối thủ cường đại thường thường chỉ là nói theo tương đối.

“Nhất định phải đuổi kịp đứa bé kia!” Thẩm Dịch nói xong vọt ra gara.

Mập mạp lúc này còn ở bên ngoài, khiến cho người kinh ngạc chính là giờ phút này hắn đang cầm súng chiến đấu với người Mỹ. Cho dù đánh nhau vẫn là sợ hãi rụt rè, sợ đầu sợ đuôi, phải hơn nửa ngày mới dám thả một phát, nhưng là biểu hiện so với trước kia cũng đã rất có tiến bộ.

Kim Cương bước dài một cái xông lại, nhảy vào trong xe Hummer, kêu to mập mạp: “Nhanh lên xe, mập mạp!”

“Xảy ra chuyện gì sao?” Mập mạp ngạc nhiên hỏi.

“Ít nói nhảm!” Hồng Lãng dứt khoát xông lại túm chặt mập mạp, ném hắn một cái vô xe.

Thẩm Dịch cùng Ôn Nhu trước sau đuổi tới, Thẩm Dịch nhảy dựng vào trong ghế lái, khởi động xe Hummer rượt về phương hướng cậu nhóc bỏ đi.

***

“Ngươi nói là các ngươi bị một đứa bé chơi một vố? Lại để cho nó dưới mí mắt cả đám các ngươi chạy thoát?” Mập mạp quả thực không thể tin vào tai của mình: “Còn cướp đi văn bản tư liệu có thể tìm được mặt khác dị nhân?”

“Cmn ngươi câm miệng cho ta, mập mạp chết bầm, có phải chê chúng ta lưu cho ngươi quá nhiều dị nhân hay không?” Hồng Lãng tức giận mắng to.

Mập mạp sợ tới mức khẽ run rẩy, Kim Cương hắng giọng nói: “Đánh người không đánh mặt a, vạch trần người không nói điểm yếu, mập mạp chết bầm chính là thúi mồm.”

Thẩm Dịch lẫn Ôn Nhu cùng một chỗ che miệng cười.

Thẩm Dịch nói: “Được rồi, các ngươi đừng hù hắn nữa, ta vừa mới cho hắn chút dũng khí đối mặt nhân sinh đấy. Bị trẻ con đùa nghịch cũng không phải chuyện mất mặt gì, chuyện này đầy đủ giáo dục chúng ta, vĩnh viễn không nên xem thường đối thủ của mình. Đúng rồi Ôn Nhu, nhìn một chút xếp hạng bây giờ.”

Ôn Nhu nhìn nhìn bảng xếp hạng, sau đó vui vẻ nói: “Chúc mừng anh, bạn học E5371, anh bây giờ đứng hàng vị đệ nhất bảng xếp hạng, tổng số điểm sát lục 30. Tôi và Kim Cương cùng với hai mạo hiểm giả khác đồng hạng bảy, 17 điểm sát lục, Hồng Lãng 16, cùng ba kẻ mạo hiểm đồng hạng mười một.”

“Thứ nhì là bao nhiêu?”

“Thứ nhì là N4233, điểm sát lục 20, thứ ba là N4236, ban đầu đứng nhất, điểm sát lục 19, ba người đồng hạng tư, điểm sát lục 18, bọn hắn bám đuổi sát sao thật. Đúng rồi, bảng xếp hạng hiển thị, đã chết năm kẻ mạo hiểm, bây giờ còn 95 cá nhân.”

“Người chết là khu nào thế?”

“Đều là Tây Khu đấy.” Ôn Nhu trả lời.

“Cô nói Tây Khu thoáng cái đã chết năm mạo hiểm giả?” Thẩm Dịch chấn động.

“Ừ, hơn nữa thời gian tử vong đều không khác mấy, trong vòng 10 phút, trước sau tử vong.”

“Tây Khu phải phiền đây, đúng rồi, còn có người nào trước mười?”

“Ngoại trừ lúc trước bốn mạo hiểm giả Bắc Khu Top 10 ra, hai người khác đều là Nam Khu đấy, Tây Khu đáng thương, một danh Top 10 đều không có, đã chết trước năm.” Hồng Lãng cười nói: “Khu Âu Mỹ đã từng giàu có nhất phát đạt nhất trên địa cầu, chạy đến Huyết Tinh đô thị này lại trở thành một khu thực lực kém nhất.”

Thẩm Dịch trong nội tâm khẽ nhúc nhích, thản nhiên nói: “Đây có lẽ chính là nguyên nhân trọng yếu vì sao Bắc Khu cường hãn đến thế, còn Tây Khu lại bết bát như vậy.”

Kim Cương cười nói: “Thẩm Dịch nói đúng, có quan hệ với thực lực bốn khu, ta đúng là cũng nghe nói qua một chút sự tình, không biết các ngươi có hứng thú nghe không?”

Thẩm Dịch liền vội vàng gật đầu: “Tốt, vậy anh nói một chút, tôi nghe thử xem phải chăng khớp với phỏng đoán của tôi.”

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s