[B3] Vô tận vũ trang 35.1


[Mục lục]

Bộ thứ ba

::Chương 35::

Thức tỉnh [1]

Trong mảnh rừng nhỏ, đứng trước thi thể Dương Bình, Thẩm Dịch nhẹ thở dài một cái.

“Thực xin lỗi.” Hắn nói.

An Văn lắc đầu: “Anh không cần nói xin lỗi.”

“Là kế hoạch của tôi xảy ra vấn đề, mới khiến đồng bạn của cô chết mất.”

“Kế hoạch vĩnh viễn không cản nổi biến hóa, thế giới này cũng rất ít có kế hoạch gì có thể thi hành hoàn mỹ vô khuyết.” An Văn thản nhiên nói.

Kỳ thật sau lần thứ hai người mạo hiểm kia ra tay suýt nữa thì giết mất An Văn, Thẩm Dịch cũng đã đại khái hiểu được phương hướng cường hóa của y rồi. Cho nên lúc Ôn Nhu tới hỏi, hắn cũng đã nghĩ ra kế hoạch làm thế nào xử đẹp y.

Kể cả Dương Bình, ai cũng đều rõ, lúc y công kích lần thứ ba, Thẩm Dịch sẽ không xuất thủ.

Bởi vì hắn chỉ phải làm một việc: Chuyên tâm tìm ra vị trí ẩn núp của y.

Nhưng chẳng ai ngờ, chính lần công kích thứ ba này, đã tạo nên thương vong cho phe mình. Người mạo hiểm kia ra tay hung tàn độc ác, vượt xa tưởng tượng bọn hắn, nhất là sử dụng quyển trục thoát ly lại quay sang phát động phản công, càng nghiêm trọng chui vào điểm mù tâm lý của mọi người. Trên thực tế chính do bọn hắn đã biết Thẩm Dịch sẽ tìm ra được vị trí của đối phương trong đợt công kích này, bởi vậy ít nhiều có chút khinh suất.

Bọn hắn đã làm tốt tâm lý chuẩn bị người mạo hiểm kia xuất kích không đắc thủ thoát đi, nhưng lại chưa nắm được đầy đủ sự điên cuồng của kẻ địch.

Đúng là nguyên nhân này đã khiến Dương Bình làm ra phản ứng lẫn phán đoán sai lầm, bị người mạo hiểm kia một kích thành công.

Nhiều khi đối kháng giữa người và người, thắng bại không chỉ quyết định bởi thực lực song phương, trọng yếu hơn là phản ứng tâm lý.

Vô luận Thẩm Dịch cũng tốt, mạo hiểm giả Bắc Khu kia cũng thế, bọn hắn đều có được tố chất tâm lý cực tốt. Chính nhờ có phần tố chất tâm lý này, bọn hắn mới có thể làm ra đủ loại phán đoán chính xác trong chiến đấu, do đó nhanh chóng nắm chủ đạo chiến cuộc.

Dĩ nhiên cũng không phải tất cả mọi người đều có thể giống như bọn hắn, luôn làm ra quyết định chính xác nhất tại thời khắc quan trọng nhất.

Dương Bình chính là phạm phải một sai lầm nho nhỏ, đưa đến hậu quả trực tiếp toi mạng thân vong.

Ngược lại phản ứng của An Văn đã vượt ra dự liệu của tất cả mọi người.

Sau khi Dương Bình chết cô nàng này cũng không hỏi thăm Thẩm Dịch phải chăng đã tìm được người mạo hiểm kia, mà trực tiếp lớn tiếng chất vấn hắn.

Khi đó Thẩm Dịch lập tức ngầm hiểu, thuận miệng ứng phó, kỳ thật lại vụng trộm giao tên độc cho An Văn.

Người mạo hiểm kia căn bản là không cách nào chứng kiến, trong quá trình bọn hắn cãi lộn đã dùng tay ra dấu hoàn thành trao đổi, cũng nhanh chóng định ra phương án tác chiến tương ứng…

Thẩm Dịch bắn An Văn một súng, kỳ thật là để chỉ rõ vị trí người mạo hiểm kia.

“Phong cách thằng này đúng thật cứng cựa.” Thời khắc này nhìn thi thể người mạo hiểm kia, Kim Cương tán thán nói.

Tay khẽ vẫy, rương hòm rơi ra từ người mạo hiểm kia bay đến tay hắn.

Dị năng Niệm Khống này của hắn dùng để đoạt rương hòm, quả là phi thường thực dụng.

Hồng Lãng lạnh lùng nói: “Vậy thì sao? Nếu đổi là ta, giết xong người thứ hai sẽ lập tức chạy, làm sao còn có thể cho đối thủ cơ hội tấn công lần nữa. Không hiểu tiến thối cho dù cường đại hơn nữa cũng sẽ không đi được xa.”

“Vậy ngươi cảm thấy bản thân có thể đạt được kỹ năng cấp C ngay ở độ khó ban đầu sao? Có khả năng chỉ dùng mấy cái kỹ năng như vậy tới lui tự nhiên giữa bảy kẻ mạo hiểm giả sao?” Thẩm Dịch ung dung hỏi lại.

Hồng Lãng ngẩn ngơ nghẹn họng.

Cho dù Thẩm Dịch không phải cái loại tử chiến không lùi, thói quen khác biệt rất lớn với mạo hiểm giả Bắc Khu, nhưng bọn hắn vẫn có một điểm chung, chính là không ngại gian khổ.

Có chỗ bất đồng là, Thẩm Dịch dẫu không e sợ sinh tử, nhưng lại coi trọng thắng bại, hắn là chiến để thắng; còn người kia thì chính thức sống chết mặc bay, hoàn toàn là chiến để chiến mà thôi.

Nhưng bất kể là loại biểu hiện nào, bọn hắn đều dũng cảm đối mặt khiêu chiến, do đó mới có thể hoàn thành nhiệm vụ càng khó khăn, đạt được ban thưởng càng lớn, càng thêm cường hóa lực lượng chính mình.

Cũng vì lẽ đó, Thẩm Dịch ngược lại có thể hiểu được đối phương.

Duy chỉ có lịch lãm rèn luyện trên chốn sa trường sinh tử, mới có thể chân chính phát huy năng lực của bọn hắn đến mức tận cùng.

Duy chỉ có chân chính không sợ sinh tử, mới có cơ hội siêu thoát sinh tử, dù việc đó không phải dễ dàng cho cam.

Thử nghĩ mà xem, đồng dạng ba kỹ năng kia, nếu rơi vào tay Hồng Lãng, chỉ sợ không phát huy ra được phân nửa uy lực.

Phân tích từ điểm này, tương lai đã chú định Thẩm Dịch không thể trở thành người mạnh nhất trên phương diện thuần túy chiến đấu, nhưng hắn thông thường sẽ trở thành người thắng cuối cùng.

Bởi vì thứ bọn hắn theo đuổi không giống nhau.

Bộ đàm đột nhiên truyền đến tiếng Veena: “Các anh còn chưa tới sao?”

“Gặp quỷ rồi, nhanh đi giúp Veena!” Thẩm Dịch kêu to.

Cứ mải dây dưa với tên kia, lại quên bẵng nhóm Veena mất.

Năm người vội lao nhanh ra rừng cọ.

Bên ngoài bìa rừng, bốn người Veena đang cùng năm kẻ mạo hiểm giao thủ, cánh tay Lake bị thương, tay phải rõ ràng không nhấc lên nổi, chỉ dựa vào tay trái chiến đấu, thanh niên da đen Feller thì máu thịt be bét trên mặt, cái mũi bị người sống sờ sờ chém thành hai nửa cao thấp, bất quá vẫn dũng mãnh gan dạ như hổ, còn Paulo chuyên làm phép từ xa đã nằm dài trên mặt đất, không đứng dậy nổi, chẳng rõ sống chết.

Về phần năm kẻ mạo hiểm đối diện, thuần một dãy gương mặt châu Á, có hai người chịu vết thương nhẹ.

“Là Nam Khu.” An Văn lớn tiếng nói.

Hồng Lãng hừ lạnh: “Chúng ta còn không chưa tìm tới bọn hắn, bọn hắn đã trước tìm tới chúng ta.”

Veena cùng Feller thấy bọn hắn đã đến, lập tức đại hỉ.

Lòng tin là một thứ rất cổ quái, nó có thể khiến người nào đó sắp chết trong khoảng thời gian ngắn sinh long hoạt hổ.

Đám người Thẩm Dịch xuất hiện, giống như một mũi thuốc an thần cho nhóm Veena, khí lực vốn dĩ đã tiêu hao kịch liệt, tại một khắc này lần nữa trở lại trong thân thể, tư thái tác chiến càng phát ra dũng mãnh cương liệt. Chỉ có điều lúc trước là đau khổ chèo chống, giờ đã trở thành ngăn chặn đối phương, không cho bọn chúng chạy trốn.

Năm tên mạo hiểm giả Nam Khu kia thấy bọn Thẩm Dịch chạy tới, hiển nhiên cũng lắp bắp kinh hãi, kêu bô bô không ngừng, chẳng rõ là chơi ngôn ngữ gì nữa. Hồng Lãng nào có tâm tư nói nhảm với đối phương, hắn cuồng thét một tiếng vọt tới, tọng ngay một quyền vào một gã người Nhật Bản rành rành.

Gã người Nhật hú lên quái dị, quơ trường đao kiểu Nhật trong tay, hung ác bổ về phía Hồng Lãng.

“Kỹ năng: Nhất đao chém gió, đẳng cấp 3, sử dụng vũ khí loại đao tạo thành một lần tổn thương bỏ qua phòng ngự lên mục tiêu.”

Hồng Lãng giơ rìu nghênh tiếp.

“Kỹ năng: Búa rìu liên kích đẳng cấp 1, sử dụng vũ khí loại rìu tạo thành công kích phách trảm mạnh mẽ lên mục tiêu, gia tăng tổn thương 20 điểm theo kèm. Lúc kẻ địch dùng vũ khí đón đỡ, tạo thành hiệu quả tổn hại 5% vũ khí đối phương. Sử dụng bản kỹ năng tiêu hao 2 điểm tinh thần lực, thời gian hồi phục 1 phút. Hiệu quả kỹ năng có độ ưu tiên 18.”

Giữa tiếng sắt thép va chạm thanh thúy, song phương trực tiếp một lần đối bính lực lượng, hậu quả chính là gã người Nhật văng ngược ra ngoài, bên khóe miệng chảy ra một tia máu tươi.

Cả Hồng Lãng lẫn gã kia đồng thời lắp bắp kinh hãi.

Gã kia giật mình vì lực lượng đối phương hơn xa chính mình, khiến mình giao thủ ăn lỗ vốn, bất quá quan trọng hơn là đao của gã lại xuất hiện tổn thương. Gã không nghĩ tới kỹ năng của Hồng Lãng có cả hiệu quả lên vũ khí.

Còn Hồng Lãng giật mình vì thể chất gã kia hiển nhiên không thấp, đoán chừng ít nhất 40 trở lên, có khả năng còn đeo thêm trang bị tăng thể chất, không thì đối phương đã chẳng thể biểu hiện nhẹ nhõm như vậy.

Kỳ thật nếu chỉ so riêng lực lượng, mặc dù Hồng Lãng mạnh hơn đối phương, nhưng nếu muốn một rìu đập bay đối thủ vẫn có chút khó khăn. Chỉ là đặc tính vũ khí loại búa rìu là đánh lui, mà đặc tính vũ khí loại đao lại là đánh sâu vào, cho nên khi đao và búa liều mạng với nhau, thông thường là vũ khí loại búa chiếm ưu thế.

Ngoài ra đặc tính kỹ năng Nhất đao chém gió là bỏ qua phòng ngự.

Nhưng là với mạo hiểm giả độ khó ban đầu mà nói, ngoại trừ nhân vật như mập mạp, cơ hồ không ai ưu tiên cường hóa năng lực phòng ngự của mình. Dưới tình huống điều kiện cường hóa có hạn, cơ hồ mỗi một mạo hiểm giả đều là ưu tiên gia tăng lực công kích, năng lực phòng ngự chỉ nhờ vào thể chất lực lượng đạt tới 40 điểm, muốn cường hóa thêm bước nữa cần phải tốn điểm Huyết Tinh mua hộ giáp để gia tăng lực phòng ngự của mình. Cũng chỉ như vậy, khi phòng ngự của mọi người tăng lên, năng lực bỏ qua phòng ngự mới có thể chân chánh phát huy tác dụng.

Bởi vậy lúc dùng công đối công, dưới tình huống phòng ngự hai bên đều thấp chủn, hiệu quả bỏ qua phòng ngự, thậm chí còn so ra kém 20 điểm thương tổn kèm theo. Kỹ năng đẳng cấp 3 không bằng kỹ năng đẳng cấp 1, trong loại tình huống này cũng là chuyện đương nhiên.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s