Tù nô tân nương chương 11


Chương 11 Người đàn bà cao quý

Vào giờ nghỉ trưa, Đào Chi Yêu nhận được điện thoại, dù đó là cú điện thoại bất ngờ nhưng cô không cảm thấy chút bối rối nào. Điện thoại truyền đến một giọng nói trầm tĩnh và uy nghiêm, đó là “đối tác” của Đào Chi Yêu lần này, cũng là chủ nhân một đơn đặt hàng trên mạng.

Cô có một điều lệ là tuyệt đối không gặp mặt đối tác. Khi hoàn thành công việc, họ chỉ cần chuyển thẳng tiền vào tài khoản của cô.

Tuy nhiên lần này đối tác nhất định đòi phải gặp cô. Cô có ý định từ chối, nhưng đối tác trả giá cao hơn, còn hậu đãi rất nhiều, dường như rất có thành ý. Dù sao dáng vẻ của cô chưa từng có người nào thấy qua, mỗi lần làm việc cô đều hóa trang thành một dáng vẻ khác nhau, không có người nào biết mặt cô, đối với họ cô chỉ là một người qua đường mà thôi. Khi cô còn là sát thủ Sư Tử, sở trường của cô là thuật ám sát và thuật dịch dung, làm một “kẻ lừa đảo muôn mặt” đối với cô rất dễ dàng, một khi cô nhập vai thành một nhân vật nào đó, sẽ diễn một cách chân thật vô cùng, không người nào có thể nhận ra sơ hở.

Vì vậy cô cũng không ngại cuộc gặp mặt lần này. Hơn nữa người đó lại ra giá cao, cũng đủ để gặp mặt cô.

Những năm gần đây để nuôi lớn Tiểu Đào, đồng thời trốn tránh sự truy đuổi ráo riết không ngừng của Khải Tư, cô đồng ý tiếp nhận những mối làm ăn từ bất kì quốc gia nào. Làm xong một mối cũng đủ cho cô cùng Tiểu Đào sống một thời gian dài.

Đúng vậy, chỉ vài ngày trước đây cô mới có ý định trở thành người tổ chức hôn lễ, ý định đó nảy sinh từ cuộc điện thoại này. Hai người chỉ nói với nhau ngắn gọn vài câu, sau đó hẹn gặp mặt liền cúp máy.

Đào Chi Yêu mặc áo khoác vào, chào từ biệt Lý Mai, một người đồng nghiệp cô mới quen vài ngày nay, cũng là người đã hoan nghênh chào đón cô, sau đó cô liền rời khỏi công ty.

Lúc đầu cô lựa chọn thành lập trung tâm tổ chức hôn lễ này vì cô rất thích tên của nó. Đào Chi Yêu, Đào Chi Yêu.

Đào Chi Yêu, những dòng chữ sáng chói trên tấm bảng hiệu. Cô lấy tên này đặt cho trung tâm của mình vì lúc mới tới đây, khi bắt đầu quên đi thân phận một sát thủ hòa nhập vào cuộc sống mới, cô lấy tên giả là Đào Chi Yêu.

Bước vào tiệm cà phê sang trọng thanh lịch mang phong cách Âu Mĩ, ngoài cửa tiệm được vài thanh niên mặc đồ đen thân thể cường tráng bảo vệ. Thấy cô đi vào có hai người tiến lên cản lại, lạnh lùng nói “Nơi này toàn bộ đã bị bao hết rồi.”

Đào Chi Yêu nhìn họ rồi nhìn lại chiếc áo đơn giản trên người mình, còn có quần bò màu lam, giày thể thao. Nhìn cô rất bình dân, hơn nữa bởi vì dịch dung, gương mặt của Đào Chi Yêu không xinh đẹp lắm, chỉ nhìn tàm tạm, thoáng nhìn giống như bất kì người nào ở trên đường, căn bản không thể thu hút sự chú ý của người khác.

Đào Chi Yêu không cảm thấy tức giận, chỉ cười dịu dàng nói “Tôi tên là Y, chủ nhân của các anh đã hẹn tôi đến đây, chắc bà đang rất nóng lòng gặp tôi, vừa rồi tôi bị kẹt xe nên tới muộn.”

Hai người đàn ông cường tráng sau khi nghe cô giới thiệu, mặc dù có chút hoài nghi, nhưng khi nhìn thấy vẻ tươi cười tràn đầy tự tin của cô, không kêu ngạo không nịnh bợ, không phải là điều một người phụ nữ bình thường có thể làm được, nhưng họ vẫn không dám tin cô chính là kẻ lừa đảo có biệt hiệu là “Y“ trên thế giới không ai không biết đến. Khi nghe cô nói đến muộn vì bị kẹt xe, hai người nhìn nhau, thật sự chủ nhân của họ đang rất nóng lòng chờ đợi bên trong. Nếu còn không để cô vào, rủi cô đúng là người chủ nhân mời đến, hậu quả bọn họ không thể gánh nổi.

“Xin mời vào” Hai người suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn cung kính mời cô vào.

Đào Chi Yêu cười dịu dàng, khách sáo nói “Cám ơn.”

Đào Chi Yêu vừa bước vào quán cà phê, đã nhìn thấy ở gần cửa sổ có một dáng người thanh lịch, mái tóc gợn sóng, thân hình cân đối, lẳng lẳng ngồi đợi, đang thưởng thức tiếng đàn violin được tấu lên giữa phòng.

Đào Chi Yêu nhìn người phụ nữ từ xa, cảm thấy từ bà ta toát ra một phong thái cao quý, thanh lịch, rất giống những mệnh phụ vùng Âu Mỹ. Cách ăn mặc hợp thời trang nhưng không kém phần cao quý. Đào Chi Yêu nhìn lại cách ăn mặc của mình, than thầm cả đời cô cũng không thể đạt tới cảnh giới ấy.

Đào Chi Yêu tự tin bước qua đứng trước mặt bà, mỉm cười, ngồi vào chỗ của mình, nhẹ giọng “Bà khỏe không, xin chào, tôi tới trễ vì bị kẹt xe.”

Đến lúc này, Đào Chi Yêu mới có thể nhìn rõ mặt đối phương, bà cũng không còn trẻ, nhưng bởi vì dưỡng tốt, vẫn còn giữ được dáng vẻ cũ, nhìn thoáng qua là một người phụ nữ cao quý. Vẻ mặt lạnh nhạt, lúc này ánh mắt bà sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào cô như đang đánh giá.

Đào Chi Yêu cũng nhìn lại dáng vẻ cải trang của mình, làm như vô tình nở nụ cười “Thế nào, bà thất vọng phải không?”

Tù nô tân nương 3


Chương 3 Thứ  gọi là tình yêu

Mặt Sư Tử không chút thay đổi đi vào phòng, quần áo trên người cô đã thay bằng bộ đồ mới được chuẩn bị trong căn phòng kia

Trong phòng ngủ chỉ có Chồn Tía và Hồ Ly, Quạ Đen và Mèo Đen vẫn còn đang bị nhốt, chưa được thả ra.

Ngoài trán hơi nhăn lại, sắc mặt hơi tái nhợt một chút, những thứ khác, dường như đều không có việc gì. Không còn hơi sức để ý Hồ Ly và Chồn Tía trong phòng đang khinh thường nhìn cô đầy giễu cợt, Sư Tử cầm lấy khăn tắm của mình bước ra ngoài. Cô biết họ đang nghĩ gì…. cũng biết họ đang nghĩ cô cùng Khải Tư như thế nào… nhưng cô không thèm quan tâm… hoặc có thể nói cô căn bản không còn sức lực để bận tâm.

Cô muốn đi rửa sạch các vết máu và mùi của tên đàn ông đó để lại trên người cô, dù cô biết có những thứ không thể nào rửa sạch.. Đó chính là hình xăm Sư Tử trên lưng cô cùng những vết thương và những cơn ác mộng trong lòng.

Hình xăm kia vĩnh viễn không thể xóa được, bởi vì sau khi xăm xong, Khải Tư còn rắc lên đó một thứ bột do Quái Y Shrek bào chế ra, giống như một lượng lớn osteoclasts (1), khi rắc thứ bột phấn đó lên hình xăm đầm đìa máu, hình xăm sẽ như khắc sâu vào da thịt cô, nó sẽ hòa lẫn vào máu thịt của cô, Nếu cô muốn xóa đi hình xăm ấy, cô sẽ phải trải qua một sự đau đớn tận xương tủy.

Khải Tư đã liệu trước tất cả và hắn đã làm tất cả. Hình xâm này sẽ theo cô suốt đời, trở thành cơn ác mộng ám ảnh cô cả đời không thể nào xóa bỏ được. Bởi vì mỗi khi nhìn thấy nó sẽ làm cô nhớ lại rõ ràng những việc cô đã trải qua dưới thế giới ngầm này.

Trong đầu cô hiện ra những lời nói của Khải Tư khi cô lảo đảo rời đi “Sư Tử cả đời này con là đồ chơi của ta, trừ khi ta chơi chán hay là khi con chết, nếu không cả đời này con không thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta” Hình xâm đó là ta khắc trên người con ấn ký tù nô (2), cho dù con ở nơi nào, ta sẽ dựa vào ấn ký đó, nếu phải bới tung chân trời góc biển cũng sẽ tìm con trở về.

Sư Tử thương yêu nhất của ta, đừng có ý định chạy trốn, bởi vì nếu không tìm thấy con, trong nhất thời phẫn nộ, ta không biết mình sẽ làm ra hành động điên cuồng gì. Con đã hiểu chưa, Sư Tử thương yêu nhất của ta?” Khải Tư cười rất vui vẻ, sau mỗi lần hành hạ cô, tâm tình của hắn đều rất tốt…

Và sau mỗi lần kết thúc, hắn đều bảo cô đi đến nơi  Quái Y Shrek(3) lấy một loại thuốc mỡ, chỉ cần bôi lên vết thương, những vết sẹo sẽ từ từ biến mất. Trước khi hắn hành hạ cô một lần nữa, làn da của cô sẽ từ từ hồi phục lại như cũ không để lại dấu vết. Như vậy, tâm tình của hắn càng thêm cao hứng. Bởi vì hắn có thể hết lần này đến lần khác để lại dấu vết trên làn da mịn màng xinh đẹp đó.

Mà cô trước giờ chưa từng nghe theo lời hắn, cô thà để lại vết thương, những vết sẹo uốn lượn đó sẽ nhắc nhở cô nên làm gì.

Chồn Tía và Hồ Ly nhìn cô, với nhãn lực của họ có thể nhìn ra bước chân của cô không giống bình thường, nhưng ánh mắt của Hồ Ly không thèm để tâm, ở trong mắt cô, có lẽ cô ta đã làm những chuyện đáng khinh thường với Khải Tư, Mặc dù Chồn Tía cũng nghĩ như vậy, nhưng dù sao cô ta cũng cứu em của cô là Quạ Đen.

Cô nên nói một lời cảm ơn.

Chồn Tía hít sâu một hơi, bước qua, nụ cười có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn mở miệng nói “Ta…” Còn chưa nói dứt lời, đã nhìn thấy Sư Tử suy yếu, toàn thân mềm nhũn ngã xuống đất.

Theo phản xạ Chồn Tía đỡ cô dậy, nhưng cô cố giãy ra khỏi tay cô ta. Chồn Tía vội la lên “Cô làm sao vậy, đứng không vững mà còn làm ra vẻ kiên cường, để tôi đỡ cô nhé.” Mỗi ngày trước khi đi ngủ Sư Tử đều tắm rửa đó là thói quen của cô mà ai ai cũng biết.Sư Tử vẫn quật cường hất tay cô ra, cắn răng nói “Không cần cô đỡ tôi, tôi tự mình có thể đi được” Khi mở miệng mới biết giọng nói của mình khàn khàn, bởi vì đã nhịn đau rất lâu, yết hầu trở nên khô cạn, không còn hơi sức để mở miệng nói chuyện.

Dáng đi của Sử Tử có vẻ loạng choạng khi cô bước đi, Chồn Tía bỗng nhiên phát hiện một màu sắc chói mắt dần dần hiện ra hơi mờ mờ trên cái áo trắng như tuyết của cô, chậm rãi nở ra tạo thành một đoá hoa tuyệt đẹp. Chồn Tía không phải là kẻ ngu ngốc, chỉ liếc qua cô cũng biết đó là máu.

“Cô làm sao vậy? “Chồn Tía xông tới, nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, không lẽ họ đã hiểu lầm cô điều gì? Các cô có chuyện gì không biết?

Sự Tử thản nhiên lắc đầu, cười nhạt.

“Cô nói đi, cô rốt cuộc đã bị gì vậy?” Chồn Tía dường như không còn chịu nổi sự trầm mặc của người này.

Có một tiếng động lớn phá vỡ không gian yên tĩnh. Tất cả đồ đạc và cái thau trong tay Sư Tử rơi xuống văng tung tóe trên mặt đất, nhìn rất hỗn loạn, bi thương.

Chồn Tía khiếp sợ, sửng sốt đứng nhìn, khi định thần lại liền nhào tới cởi cái áo sơ mi mỏng manh trên người cô ra, Chồn Tía và Hồ Ly đều thở dốc vì kinh ngạc, cả hai hoàn toàn ngẩn người ra.

Đây là lưng của con người sao? Vết thương chằn chịt khắp nơi, cho đến bây giờ vẫn còn chảy máu, Màu máu đỏ tươi, từng giọt từng giọt rĩ ra, lan tràn khắp cả lưng cô.

Nhưng điều đó vẫn chưa làm các cô khiếp sợ nhất, điều kinh hoàng nhất chính là trên chiếc lưng thảm hại đó có hình một con Sư Tử giống như thật được ai đó từng mủi từng mủi kim thêu lên làn da.

Sư Tử không chút để ý đến thân hình trần trụi của mình, thản nhiên xoay người lại, làm giống như không có chuyện gì xảy ra, lạnh lùng cười nói “Nhìn đủ chưa, nếu đã nhìn đủ, tôi có thể đi tắm được rồi chứ?”

Nếu họ nghĩ làm như vậy có thể làm thương tổn cô, sỉ nhục cô thì họ đã lầm rồi, Trái tim Sư Tử của cô đã chết kể từ khi cô quyết định sống sót, đi giành giựt thức ăn ngày đó.

“Xin lỗi, thật xin lỗi.” Chồn Tía không biết trong lúc này nên nói lời gì mới phải. sau khi lắp bắp một hồi mới đưa quần áo qua cho Sư Tử. Sư Tử cũng không làm khó cô, tùy ý khoác áo quần lên người.

Trong lúc Sư Tử chuẩn bị rời đi, Hồ Ly nãy giờ vẫn đứng yên trầm mặc tiến lên hỏi một câu: “Những vết thương này rốt cuộc là do ai làm?”

Sư Tử quay đầu lại, lạnh lùng cười không trả lời mà hỏi ngược lại “Những vết thương này không phải là thứ sủng ái các ngươi vẫn luôn hâm mộ sao?”

Nói dứt lời, không cần để ý đến ai, cô rời đi.

Để lại hai người với ánh mắt xót thương đau đớn đứng ở đó, họ như đột nhiên hiểu ra, vì sao, mặc dù bị đánh đến nửa tỉnh nửa mê mà Mèo Đen cũng không muốn cô rời đi,… Lúc này các cô cũng hiểu, các cô đã hiểu nguyên nhân vì sao Sư Tử vẫn đứng lạnh lùng quan sát. Nhưng cuối cùng cô cũng lựa chọn đi…

Nụ cười lạnh lùng đó trong lúc này thật là đau đớn biết bao, làm cho lòng người đau xót biết bao nhiêu.

Chú thích

(1) osteoclasts: Một loại tế bào phá hủy cấu trúc xương
(2) Ấn ký tù nô: Giống như ký hiệu của nô lệ
(3) Quái Y Shrek: một tên bác sĩ quái dị, kì quái