[Cuốn 2: Trái tim yêu] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 18.1


birthdayparty001.gif

Edit & Beta : Trầm Thảo My

Tấm màn chuyên dụng màu xanh của bệnh viện ‘tư’ được kéo kín lại, thần kinh Duy Duy căng thẳng tới mức không dám động đậy một chút nào.

“Cô Chu! Xin cô cởi áo ngực và kéo áo ngoài cao lên.” Anh học theo lối nói chuyện nghiêm túc của ‘lãnh đạo’.

Tiêu Đồ nhanh nhẹn đeo khẩu trang y tế màu xanh lên mặt, duỗi thẳng hai tay, ra vẻ như đang sắp xếp công việc. Bị buộc nằm trên giường khám, cả người Duy Duy căng như dây đàn, vì vậy cô chỉ có thể nở nụ cười gượng gạo.

“Thỏ Thỏ à! Em lớn rồi mà! Đừng có làm như vậy, xấu hổ chết.”

No! No! No! Để cho cô cởi áo trước mặt Thỏ Thỏ, chi bằng lấy dao đâm cô chết đi!

“Việc này nếu làm hoài sẽ thành thói quen, không còn mắc cỡ nữa.” Anh cau mày nói.

“Làm sao có thể chứ?” Cô gượng cười lấy lòng.

Được rồi, anh trai thân yêu! Cô biết lỗi! Cô không có nhân phẩm, không có đạo đức… Cô không nên tìm bác sĩ nam để khám phụ khoa. Xin đừng sửa lưng cô, bỏ qua cho cô đi!

“Sao lại không thể hả? Việc này cũng như nam nữ ân ái ở trên giường. Nếu không quen thuộc, cũng sẽ rất xấu hổ mà!” Anh không lộ vẻ bối rối gì, trả lời gọn gẽ.

Chuyện này… Đúng! Cô không phải là kiểu phụ nữ có thể lên giường với đàn ông xa lạ một cách dễ dàng! Cuộc đời của cô sẽ không thể xảy ra chuyện tình một đêm… Mặc dù tất cả đều đúng! Nhưng loại lý luận này, Duy Duy nghe kiểu nào cũng không thấy tự nhiên, lại chẳng thể vạch ra Thỏ Thỏ nói sai chỗ nào.

“Ha ha, nam nữ có khác chứ!” Cho dù bọn họ lớn lên cùng nhau, có quan hệ anh em, rất thân thuộc… Nhưng các cơ quan trên người đều khác hẳn… Bởi vậy nam nữ mới có sự khác biệt!

“Ủa! Không phải hồi nãy em nói, làm bác sĩ không cần phải phân biệt giới tính à?” Anh cười cười, lặp lại những lời nói của cô ban nãy.

Duy Duy hoàn toàn bị dồn vào ngõ cụt.

“Được rồi! Đừng nói nữa, chúng ta bắt đầu khám đi.”

Anh tiến về phía trước vài bước, chiếc áo blouse trắng theo động tác của anh phát ra những tiếng sàn sạt nho nhỏ. Điều này làm cho bầu không khí càng thêm khẩn trương.

“Anh đừng lại đây.” Vẻ mặt cô cảnh giác chống cự, từ từ rút lui về phía sau.

“Cô Chu, người bệnh cần phải được kiểm tra kĩ.” Rất hiếm khi thấy anh đối xử với bệnh nhân một cách dịu dàng và kiên nhẫn.

Anh gọi cô bằng ‘cô Chu’! Toàn thân Duy Duy nổi hết da gà, cảm giác như mình bây giờ chính là con ‘heo mập’, bị trói bốn chân lại đợi người ta làm thịt.

“Không!” Cô rốt cuộc cố lấy hết can đảm, dứt khoát cự tuyệt.

Cô không thoát được! Làm cách nào cũng không thoát được! Bây giờ cho dù Ngọc Hoàng Thượng Đế xuống đây, cho dù bác sĩ Triệu có tự mình đến khám, cô cũng không thể nào thoát ra được!

“Anh mà lại đây, em gọi cảnh sát đó.” Vì lấy quyền bảo vệ thân thể, mà thần kinh của Duy Duy đã căng đến mức nói năng lộn xộn.

Anh đã bước đến gần giường khám bệnh, vì sự chống cự kịch liệt của cô mà dừng bước lại.

Cô trừng mắt nhìn anh, ánh mắt chứa sự thù địch chưa từng có. Tuy nhiên, loại thù địch này trước kia đã từng xuất hiện qua một lần. Đó là lúc ở Mỹ, anh mạnh mẽ đem cô…

Vào lúc đó vì không tránh kịp, anh bị cô tát một cái. Khi ấy, cô cũng dùng ánh mắt không chút sợ hãi nhìn anh, giống như nếu anh tiến về phía trước một bước, cô sẽ liều mạng sống chết với anh. Bất giác, trái tim anh co rút lại.

“Hóa ra, vần đế là ở chỗ nghề y tốt hay xấu.”Anh không đi tiếp nữa, ngược lại ngồi xuống giường khám. Hai vai sụp xuống thiểu não, cả người lộ vẻ ảm đạm thất bại.

Gì cơ? Cô đang hoảng hốt đến đầu bốc hơi nước, nghe nói vậy cứ lơ mơ bất an.

“Bất kể ở Mỹ hay ở Trung Quốc cũng đều như vậy. Không bệnh nhân nào tình nguyện cho các bác sĩ bọn anh có cơ hội thực tập.”

 Anh giải thích lí do, rồi tháo khẩu trang y tế xuống, từ bỏ việc khám bệnh cho cô. Sau đó cười rất nhẹ, nói:

“Anh còn ngỡ chúng ta là người nhà, cho nên…” Anh không muốn bức bách cô, thật sự không muốn!

Bỗng nhiên sắc mặt của Duy Duy thay đổi. Có vẻ như cô đã làm tổn thương anh…

Trước đây khi thi vào làm tiếp viên hàng không, Duy Duy cũng thử qua rất nhiều công việc. Làm hướng dẫn viên du lịch, làm nhân viên văn phòng… Mỗi công việc như thế, có bao nhiêu người sẵn sàng cho nhân viên mới một cơ hội thử sức? Cô biết sự phân biệt đó mà thất vọng đến chua chát.

Thậm chí ba tháng đầu khi vừa được nhận vào làm trong hãng hàng không, các cô luôn theo phương châm ‘thà thừa còn hơn thiếu’, học bắt chước mô phỏng thực tế trong cabin. Tất cả những điều học hỏi đó, đối tượng đều là không khí… Lúc đó, cô cũng ao ước có một ‘người’ chân chính đến giúp đỡ mình thực hành những kiến thức tại chỗ. Và may mắn, tổ trưởng đã cho cô cơ hội.

3 comments on “[Cuốn 2: Trái tim yêu] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 18.1

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s