Người tình của ác ma 1.2


Edit: Nu♥Mimi

Beta: Mimi♥Nu

         Như Nhụy cảm thấy đầu nặng trình trịch, cô hơi cử động một chút, giống như có trăm ngàn cây kim đồng thời đâm vào gáy cô. Cô cố gắng mở mắt, nhưng cảm thấy mí mắt nặng trĩu, tứ chi vô lực, trong lúc hít thở luôn ngửi thấy được một loại mùi ngọt ngào nồng đậm.

         Như Nhụy biết có người phụ nữ cho mình ăn cơm đúng giờ, nhưng. . . . . . Cô ta là ai? Bây giờ là lúc nào? Trong đầu là một mảnh lộn xộn, từ đầu đến cuối không cách nào chống lại, cái gì cũng nhớ không nổi, chỉ biết mình đã ngủ lâu rồi.

         Một gã bộ dạng thướt tha giống phụ nữ đi tới, nhìn Như Nhụy một cái.” Tình hình cô ta bây giờ như thế nào?”

         Mân Côi ngáp một cái.“Cô gái này rất thông minh, đừng thấy cô ấy bị bỏ thuốc, không có sức lực gì, mỗi lần tiêm thuốc cho cô ta, cô ta đều giãy dụa vô cùng kịch liệt! mama, tôi thấy chúng ta nên cho lượng thuốc nặng hơn một chút, tránh cho cô ta cả ngày ê ê a a , ầm ĩ chết đi được.”

         “Không được làm ẩu!” Chân mày mama nhíu lại.“Tôi không cho phép cô làm hỏng món hàng quan trọng này, nếu cô ta trở thành kẻ ngu ngốc, thì một chút giá trị cũng không có.” Mama day nhẹ trán.“Dáng vẻ cô ta thật đẹp, với dung mạo và tấm thân xử nữ, nhất định có thể bán được giá cao. Nửa đời sau của tôi đều dựa vào cô ta, sao có thể để cô dùng thuốc tê để biến cô ta thành phế vật được?” https://qttp.wordpress.com/

         Mân Côi không cho là đúng, tự cắt sửa móng tay ở một bên.“Biết rồi, tôi sẽ coi trọng món hàng quý giá này cho mama, tuyệt đối sẽ không làm cho cô ta bị nửa điểm tổn thương.” Cô oán giận thì thầm.“Vì coi trọng hàng hóa của cô, mà mấy ngày qua tôi không mở cưả, không biết tổn thất trầm trọng thế nào, tháng trước  thẻ tín dụng vừa bị cắt, một đống lớn  hóa đơn chờ tôi đi trả, mà cô chỉ đưa cho tôi chút ít đồ trang sức đeo tay không đáng tiền, tôi cũng không biết được phải làm sao sống qua ngày đây!”

         Mama liếc mắt nhìn cô một cái, không chút để ý nói: “Được! Vậy đem những thứ không đáng giá tiền kia: đồng hồ đeo tay, hoa tai Channel, nhẫn kim cương lại đây! Theo tôi được biết, những thứ đó ít nhất cũng đáng giá hai, ba mươi vạn đấy!”

         Mân Côi vội vàng kéo ống tay áo xuống, che kín cánh tay, kiều mị nói: “Cô cũng biết mà mama, tôi chỉ càu nhàu chút thôi, chứ trong lòng không có ý đó, cô cứ coi như lời của tôi thúi lắm là được, không nên để trong lòng.” Cô tiếp tục nịnh hót nói: “mama người là giỏi nhất, chắc chắc ở buổi đấu giá cô ta sẽ bán được giá cao nhất, mama tuyệt đối đừng quên cho tôi một phần.”

         Mama lạnh lùng thốt: “Chỉ cần làm tốt công việc của cô, tôi sẽ không bạc đãi.” https://qttp.wordpress.com/

         Mân Côi cười đến toe toét.

         “Dĩ nhiên, tôi tuyệt đối sẽ chăm sóc cô ta thật tốt, mama yên tâm.”

**  **  **

         Lông mày đen sẫm của Sử Thần Tuyên nhíu thành một đường, mắt lộ hung quang, gầm hét lên: “Đồ đần độn! Muốn bọn mày tìm người mà đến bây giờ một chút tin tức cũng không có, bọn mày còn có thể làm gì?”

         Những người xung quanh đầu cúi gằm xuống, nửa câu cũng không dám hé, Diệp Phương Chi đứng một bên hai mắt đỏ hoe, nức nở nói: “Thần Tuyên, thật xin lỗi, nếu ngày đó em không đưa Như Nhụy đến Cửu Long chơi, sẽ không xảy ra chuyện như vậy.”

         Mày Sử Thần Tuyên nhíu lại càng sâu, mím môi không nói lời nào.

         Diệp Phương Chi thấy thế, nước mắt lã chã rơi xuống.“Thần Tuyên! Đừng tha thứ cho em. Hiện tại trong lòng em cực kì khó chịu, nếu thực có chuyện gì không hay xảy ra với Như Nhụy, em. . . . . .” Tiếng khóc của cô càng lớn. https://qttp.wordpress.com/

         Sử Thần Tuyên thấy cô khóc thương tâm, tâm cũng mềm nhũn. Anh đi tới bên người Diệp Phương Chi, vỗ nhẹ bả vai của cô, phiền não nói: “Đừng khóc, anh không phải thật tâm trách em, chẳng qua lòng như lửa đốt, vừa nghĩ tới không có chút tin tức của Như Nhuỵ, Cửu Long là nơi nhiều loại người hỗn tạp, anh sợ lành ít dữ nhiều. . . . . .”

         “Đừng nói nữa.” Phương Chi lấy tay che kín miệng Thần Tuyên, ngăn cản anh nói tiếp.“Em hiểu anh trong lòng sốt ruột, nhưng chúng ta gấp gáp cũng vô ích, hiện tại chúng ta chỉ có thể cố hết sức đi tìm cô ấy.”

         Thần Tuyên nhìn đôi môi Phương Chi run rẩy, khuôn mặt như đóa hoa lê mang đầy nước mắt, giọng nói trở nên hòa hoãn.“Dù cho có ở chân trời góc bể, anh cũng nhất định tìm ra cô ấy.”

         Tháng sau anh sẽ đính hôn với Như Nhụy, đúng lúc xảy ra chuyện này. Nếu không phải lúc ấy anh nhất quyết muốn dẫn cô đến Hồng Kông  mua lễ phục đính hôn, thì sẽ không xảy ra chuyện thế này. Sử Thần Tuyên không ngừng tự trách mình.

         Phương Chi nhìn vẻ mặt thống khổ của Thần Tuyên, ghen tỵ nồng đậm dường như muốn nuốt chửng lấy cô. Cô cắn chặt môi dưới, hít sâu một hơi.“Thần Tuyên. . . . . . Sau khi tìm được Như Nhụy, nếu . . . . . . nếu cô ấy không hề giống như trước nữa, anh tính sao. . . . . .” https://qttp.wordpress.com/

         “Không có chuyện đó !” Sử Thần Tuyên gầm nhẹ, ngăn cô nói tiếp.”Như Nhụy tuyệt đối sẽ không có việc gì .” Anh thống khổ nhắm mắt lại, hàm răng phun ra phẫn nộ: “Nếu có kẻ dám đụng tới cọng tóc của Như Nhụy, anh thề anh tuyệt đối sẽ để kẻ đó sống không bằng chết, vĩnh viễn không siêu sinh!”

         Đáy lòng Diệp Phương Chi tê dại, im lặng không nói.

**  **  **

         Tưởng Quý Đào nhàn nhã ngồi trong phòng làm việc, cầm một ly Whiskey.

         Lâm Chính Tuyên tới bên cạnh anh.“Quý Đào, ngày mai sẽ là sinh nhật cậu, đừng nói chúng ta làm anh em không biết suy nghĩ, tôi và Tử Hạo muốn giúp cậu tổ chức sinh nhật ở một pub tại Cửu Long.”

       Ánh mắt Lâm Chính Tuyên liếc Lý Tử Hạo một cái, Lý Tử Hạo nói tiếp: “Chúng tôi biết cậu không thích đến đó, cho nên cũng không đặc biệt muốn mời người nào, cho nên khách mời chỉ có 2 người chúng tôi mà thôi, ba người chúng ta lúc đó có thể thoải mái say sưa một bữa.” https://qttp.wordpress.com/

         Quý Đào cười cười.“Chúng ta là bạn tốt nhiều năm nay, còn nói chúc mừng sinh nhật cái gì, muốn uống rượu thì uống, cần gì phải tìm cớ?”

         Lý Tử Hạo nhìn Lâm Chính Tuyên một cái, hai người hiểu ý cười một tiếng.”Dù sao ngày mai cậu đi theo chúng tôi là được, đảm bảo sẽ làm cho cậu có một sinh nhật không thể quên được.”

         Quý Đào cười to thoải mái.“Muốn chuốc say tôi à? Nhưng tôi là ngàn chén không say đấy! Muốn dùng chủ ý này đánh với tôi, tôi khuyên các cậu hãy quên đi .”

         “Đừng đoán mò, dù sao ngày mai cậu tới sẽ biết.” Lâm Chính Tuyên thần bí nói .

**  **  **

         “Nước. . . . . . Cho tôi nước. . . . . .” Như Nhụy cảm thấy cổ họng nóng như bị thiêu đốt, hai tay cô vô lực quờ trên không trung hi vọng có người có thể cho cô nước uống.

         “Ầm ĩ chết đi được! Giờ là mấy giờ rồi, mà cô vẫn còn ở đây ầm ĩ, cô không để cho tai tôi yên tĩnh một chút sao? Mỗi ngày phải nghe cô ở bên kia kêu gào như ma quỷ, cô không cảm thấy mệt à?” Mân Côi càng không ngừng mắng, sau đó đứng dậy rót nước, không cam tâm tình nguyện cho Như Nhụy uống nước. https://qttp.wordpress.com/

         Như Nhụy giống như lữ khách trên sa mạc, khát khao uống nước. Một lát sau, cô yếu ớt nói: “Tôi còn muốn.”

         “Không có.” Mân Côi không để ý tới cô, quay trở lại giường.

         Như Nhụy khó khăn chuyển động thân thể, vừa chuyển động đầu đã đau như muốn vỡ tung, cô cắn chặt môi dưới.“Bây giờ là lúc nào?”

         “Cô cũng nên biết bây giờ là mấy giờ, là bốn giờ sáng, cô còn muốn ầm ĩ tới khi nào hả?”

         Cô lẩm bẩm nhắc lại, sau đó lại hỏi: “Đây là nơi nào?”

         Mân Côi tức giận phát điên lên.”Rốt cuộc cô có ngủ hay không đây? Dù sao tối mai cô cũng phải lên “Buổi đấu giá”, còn hỏi đông hỏi tây làm gì?”

         “Buổi đấu giá? Đấu giá cái gì?” Trong đầu của cô mơ hồ không rõ.

         Mân Côi ác ý nói: “Chính là toàn thân không mặc gì, đứng ở trên đài, để đàn ông ra giá mua cô.”

         Gương mặt Như Nhụy trở nên trắng bệch. https://qttp.wordpress.com/

         Mân Côi nhìn mặt cô trắng như tờ giấy, tâm tình rất sung sướng, càng thêm ác độc nói: “Nếu số cô may mắn, gặp một người đàn ông tốt mua cô, lần đầu tiên của cô có thể sẽ khá hơn một chút. Nhưng . . . . . . Nếu gặp phải một lão già biến thái, cô tốt nhất là cầu nguyện có thể sống sót trở về đi.”

         Như Nhụy bắt lấy tay cô, khẩn cầu: “Tôi van cô thả tôi ra, tôi nhất định sẽ cám ơn cô.”

         Mân Côi hất tay cô ra.

         “Tôi cũng không phải không muốn sống! Ai muốn đắc tội mama, không có một người nào, không có một ai có thể an toàn chạy đi sống đến ngày mai, cô biết điều một chút nghe lời đi!”

         Như Nhụy như rơi xuống vực thẳm, nước mắt tràn ra. Chẳng lẽ không có cách sao? Từ giờ tới tối mai còn có một chút thời gian, mình nhất định phải nghĩ cách chạy khỏi nơi này.

         Cô miễn cưỡng ngẩng đầu bốn phía nhìn quanh âm thầm đánh giá, đèn trong phòng mờ mờ, cửa sổ sớm đã bị đóng kín, lối ra duy nhất đang bị Mân Côi trông chừng. https://qttp.wordpress.com/

         Cô nghĩ đến tình trạng thân thể mình, căn bản một chút phần tanhg cũng không có, mới cử động một lát, cô bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, cả người mờ mịt .

         Không được! Mình không thể ngủ, nhất định phải nghĩ cách thoát đi mới được. . . . . . Thần Tuyên, anh ở đâu? Tại sao không nhanh tới đây cứu em?

         Ý thức Như Nhụy càng ngày càng mơ hồ, khóe mắt nén đầy nước mắt, trong miệng lẩm bẩm kêu gào : “Thần Tuyên. . . . . . Thần. . . . . . Tuyên.”

2 comments on “Người tình của ác ma 1.2

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s