Chồng trước dụ hoặc 3.2


An Húc Thần thấy cô rõ ràng chờ mong đến thấp thỏm, lại ra vẻ thoải mái, bỗng nhiên có chút đau lòng, không nhẫn tâm cự tuyệt.

Giống như anh đối xử với cô rất tồi, nếu không sao ngay cả một lời mời ăn tối, cũng khiến cô xoay sở bất an như thế?

Anh cười ngạo nghễ nhìn cô, cố ý phụng phịu nói: “Phải là một bữa tối thật ngon, anh mới đồng ý.” (Vô—-30-Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Huống Vịnh Ninh ngây người, lâu lắm mới kịp phản ứng.

“Được, em đi thu xếp.” Cô vui vẻ cười hớn hở, nếu không kiềm chế bản thân, có lẽ cô đã nhảy lên hoan hô rồi.

Nụ cười còn xán lạn hơn ánh mặt trời kia làm An Húc Thần lóa mắt, tim đập thật nhanh, ngay cả khi cửa thang máy đã mở, cũng quên bước vào.

Giống như anh chưa từng thấy hình ảnh vui vẻ của cô như vậy, mà anh chẳng qua chỉ đồng ý cùng ăn tối với cô, có thể làm cho cô cao hứng đến vậy sao?

Cô có thể dễ dàng thỏa mãn như vậy à? Còn rất đáng yêu nữa…

Nếu chỉ như thế này, anh có thể làm được, cũng tình nguyện làm.

Nhưng, nhìn dáng vẻ hạnh phúc vui mừng của cô, tâm tình anh cũng vui theo, đây là vì sao chứ?

Xem ra, ngay cả anh cũng chưa phát hiện, hình ảnh cô đã đóng chiếm trong lòng anh, vô tình ngày càng lớn hơn!

Đúng vậy, thật ra anh đã không còn chán ghét cuộc hôn nhân này nữa, hơn nữa khi phát hiện đã đón nhận cô vào cuộc sống của mình, dường như sự chán ghét trong lòng biến mất, thậm chí, anh đã quen với cuộc sống có cô rồi……

“A, thang máy đến rồi kìa!” Cô đẩy đẩy anh nhắc nhở.

An Húc Thần đột nhiên hoàn hồn, bị luồng điện trong nụ cười của cô làm mất hồn, thật sự xấu hổ mà, vừa muốn ra vẻ bình tĩnh, nhưng vẻ mặt trái lại cứng đờ ra, nhìn rất buồn cười.

“Thời gian sau khi ăn tối, em cũng sắp xếp được không?” Cô tiện thể yêu cầu, cơ hội khó mà có được, cô liền được đẳng chân lân đằng đầu một chút.

“Ừ, cứ như vậy đi, hẹn gặp lại.” Anh ngượng ngùng vội nói lời từ biệt, đi vào cửa thang máy xíu nữa thì đóng lại.

Huống Vịnh Nịnh cực kỳ vui vẻ, cuối cùng khi cửa thang máy đóng lại, hớn hở vỗ tay reo hò: “Ya, quá tốt!”

Cô không biết vừa rồi mình ảnh hưởng đến anh thế nào, chỉ biết khó có thể hẹn được nên nhất định phải thu xếp thật tốt, đây là lần đầu tiên sau một năm kết hôn đấy!

Cô chỉ biết, chỉ cần có kiên nhẫn, có nghị lực, cuộc sống hôn nhân của bọn họ nhất định có thể giống như ăn đường, ngày càng ngọt hơn!

Vì kỷ niệm ngày kết hôn có ý nghĩa quan trọng, Huống Vịnh Ninh lên mạng sưu tầm tư liệu, xem tạp chí, căn cứ vào yêu cầu thức ăn ngon và không khí lãng mạn, tìm được một nhà hàng danh tiếng theo kiểu dáng Tây Âu, sớm đặt chỗ trước.

Hôm nay lòng cô ngập tràn mong đợi, buổi sáng trước khi An Húc Thần đi làm đã nhắc nhở, muốn anh trực tiếp gặp cô ở nhà ăn, tiết kiệm thời gian đưa đón trong giờ cao điểm. (Vô—-31-Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Còn cô thì tranh thủ thời gian rảnh để cân nhắc trang phục, còn đi lựa quà kỷ niệm cho nhau, sau đó đến nhà ăn trước một giờ để đặt phòng, chọn đồ uống, thong thả xem tạp chí.

Hắc hắc, ánh đèn đẹp, không khí tốt, danh sách đồ ăn trên thực đơn nhìn đã thèm rồi, Húc Thần chắc hài lòng lắm!

Cô còn có kế hoạch khác, sau khi ăn uống xong, hai người đi uống nước, nếu anh chưa mệt, sẽ đến quảng trường xem biểu diễn….

Khóe môi xinh đẹp cười nhẹ, Huống Vịnh Ninh nhìn cảnh ngoài cửa sổ, đồng thời nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong kính thủy tinh.

Bình thường không có cơ hội ra ngoài với anh, ở nhà lại mặc tương đối nhẹ nhàng, cho nên ở trước mặt anh, trang phục của cô hầu như không có gì đặc biệt, vì thế, ngày hiếm có này, cô đã mất rất nhiều thời gian để chuẩn bị đấy!

Một thân âu phục màu xám, phối hợp với giày cao gót cùng màu, thoạt nhìn tự nhiên tao nhã lại không mất đi vẻ xinh đẹp, mái tóc đen bóng mềm được buộc gọn phía sau đầu, lộ ra khuôn mặt thanh tú mang theo chút cao ngạo, hi vọng có thể hấp dẫn anh nhìn cô vài lần.

Đây là con gái vui mừng khi thay đổi diện mạo! Cô chỉ muốn xinh đẹp trước người đàn ông mình yêu. Trước hôn nhân không có tình cảm thì sao, sau khi cưới bọn họ có thể nảy sinh tình cảm mà!

Vừa rồi cô đã mua đồng hồ đeo tay, giá khá đắt, nhưng vì đây là ngày kỷ niệm đầu tiên, thứ đầu tiên thuộc về ngày kỷ niệm của hai người, cho nên cô đã quyết định lấy.

Giở quà ra, Huống Vịnh Ninh cẩn thận từng tí, yêu thích không rời xem đi xem lại, tưởng tượng ra cảnh khi anh nhận được quà, khóe miếng nhếch lên nụ cười ngọt ngào.

Yêu, ngay cả chờ đợi cũng cảm thấy hạnh phúc.

Văn phòng chủ tịch tập đoàn Thế An, xuất hiện một người ngoài ý muốn, thân phận của người đến cũng làm cho người vốn nghiêm túc làm việc như An Húc Thần phải mỉm cười vui vẻ. (Vô—-32-Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Chú nhỏ!” Cùng tiếng kêu nũng nịu, An Nhã niềm nở vẫy tay, đi thẳng đến chỗ An Húc Thần, nhảy lên ôm anh một cái.

“Cháu là Nhã Nhã?” An Húc Thần vội vàng kéo hai tay của cô ra, nghi ngờ đánh giá.

“Đúng vậy, chú không nhận ra cháu sao?” An Nhã cười láu lỉnh quay một vòng trước mặt anh.

“Tí nữa thì không nhận ra, cháu thay đổi nhiều quá, nếu đi trên đường, cháu không nói, chắc chú không nhận ra đâu.” An Húc Thần kinh ngạc nhìn đứa cháu gái mười tám tuổi này, anh chỉ nhớ nó như đứa trẻ mười tuổi vậy, ba năm trước còn rất nhỏ, sao lúc này lại… Tuy nhìn kỹ vẫn nhận ra nét quen thuộc, nhưng ngoại hình đã thành một người trưởng thành rồi.

“Là đẹp hơn sao?” Cô bướng bỉnh liếc anh một cái.

“Đúng.” An Húc Thần cưng chiều đáp, vì lúc trước khi còn ở nhà chưa ra nước ngoài, anh vẫn luôn yêu thương An Nhã, cho nên dù ngăn cản về khoảng cách, vẫn liên lạc với nhau. “Ba mẹ cháu đâu? Không về Đài Loan với cháu à?”

“Bọn họ không về.” An Nhã lè lưỡi. “Lần này cháu đi cùng vài đứa bạn đi du lịch Đài Loan á.”

An Húc Thần đổi sang thái độ bề trên hỏi: “Bọn họ có biết không?”

“Đương nhiên biết a, nếu không cháu lấy lộ phí đâu ra.” Cô cười khẽ nói.

“Vậy là tốt rồi.” Anh gật đầu.“Bạn cháu đâu?”

“Do lệch giờ nên bọn nó chưa đến, cho nên hôm nay là thời gian tự do hoạt động, cháu đến tìm chú trước, đi chỗ nào chơi đi chú?” An Nhã thân mật kéo cánh tay anh.

“Muốn về nhà ăn cơm không?” Anh đề nghị, nghĩ cha mẹ mà thấy An Nhã chắc sẽ rất vui. (Vô-33—-Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“No no no! Lần sau ba mẹ cháu về cũng lại đến đó thôi.” An Nhã xin miễn cho kẻ bất tài, lắc đầu thật mạnh.

Hôm nay cô đến đây, thầm nghĩ nhìn thấy người chú đẹp trai của cô là tốt rồi, không muốn ăn cơm với bề trên đâu, chẳng thú vị gì cả!

Anh nhún nhún vai. “Cũng tốt.” Cách xa nhau hai thế hệ, sẽ có khác biệt, cũng không miễn cưỡng, hơn nữa, An Nhã đến quá bất ngờ, nhất thời đưa nó về làm mẹ chưa sẵn sàng.

“Chú mời cháu đi ăn tối đi, chú theo cháu, chúng ta đi dạo chợ đêm, cháu nhớ quà vặt ở Đài Loan lắm!” Trong mắt cô đảo một cái, đã nghĩ ra ý tưởng.

“Chợ đêm?!” An Húc Thần cất giọng kỳ quái, bỗng nhiên nhớ đến buổi hẹn với Huống Vịnh Nịnh. “Nhưng hôm nay không tiện……”

An Nhã vừa nghe thấy chú có khuynh hướng khước từ, chạy nhanh đến lắc tay chú, làm nũng thuyết phục. “Ai ui, đã bao lâu người ta không về, hơn nữa chỉ có hôm nay mới rảnh, tiếp theo còn phải đi du lịch với bạn học, không có thời gian gặp chú đâu!”

An Húc Thần chần chừ do dự.

Nhã Nhã nói đúng, bọn họ xa cách ba năm mới gặp, lại chỉ có hôm nay, nếu chờ đến lần sau, không biết đã là bao lâu rồi….

Mà anh và Huống Vịnh Ninh thì có thời gian, chỉ là bữa tối thôi mà, muốn lúc nào chẳng được, cho dù hôm nay phải hủy hẹn, ngày mai bù lại cũng được.

Được rồi, quyết định vậy đi. Người con gái kia trước nay đều rất quan tâm anh, chỉ là một lần lỡ hẹn thôi, chắc cô sẽ thông cảm.

“Được hay không vậy?” An Nhã thúc giục, cái miệng nhỏ nanh chu ra cứ như là đeo thêm ba cân thịt cũng được, tính cách của nó chẳng khác gì hồi bé cả.

“Được rồi, thật bó tay với cháu, lần sau nhớ là phải nói trước nhé!” Anh đáp ứng, vì nhà cháu gái ở xa mà đồng ý, ngược lại còn gọi điện thoại hủy cuộc hẹn.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s