Gương yêu 11.2 (Hết)


Ngàn năm trước, cô gái xinh đẹp kia sớm đã có nơi thuộc về, cũng đã đính hôn, cô là muốn làm cho mình đồ cưới hoàn mỹ nên mới tự đến trông coi, người chồng có áp lực quá lớn lại không chia sẻ với người vợ, vì yêu vì cô đơn nên người vợ ghen tuông, mới đưa đến vòng tròn luẩn quẩn như thế.

Không ai muốn giải thích, mọi người thầm oán giận, sau đó dùng chú ngữ đọc loạn, thành cục diện ngày hôm nay. (Vô-Ảnh79-Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Hắc Sơn không làm hại chủ nhân, chỉ có người làm hại lẫn nhau.

Bạch Giới Hằng thầm nhíu mày. Anh là người bình tĩnh sâu sắc, không có khả năng quá xúc động. Về phần Anh Lạc, ở trong mắt anh cô chỉ là một cô gái đơn thuần, chẳng qua…… Ở trong gương sau khi khôi phục trí nhớ, không biết có thay đổi gì hay không?

“Thời gian không sớm nữa, chúng ta phải đi thôi.” Anh nhìn đồng hồ, “Chiều nay còn có cuộc hẹn thử áo cưới.” Nhưng trước đó, phải mang đồ đạc đến nhà mới đã.

Sau khi kết hôn, thông qua quan hệ anh lấy được giấy chứng minh thân phận cho Anh Lạc, có thể chính thức thành vợ anh, mở ra cuộc sống hạnh phúc cả đời của hai người!

“A ~ áo cưới!” Nhắc đến chuyện kết hôn, toàn bộ hỏa lực của cô khai hỏa. “Em có thể mặc mấy bộ? Có thể mỗi bộ một màu được không?”

“Không được, chúng ta đơn giản một chút thôi, “ Bạch Giới Hằng tức giận, “Em đừng quên, anh mất sáu trăm ngàn mới mua được em trở về!”

“Ha!” Anh Lạc ha thật lớn tiếng, lại cười đến toe toét, “Bỏ sáu trăm ngàn mua gương à, đại ngốc!” (Vô-Ảnh-80Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Anh lắc lắc đầu. Cô bé này còn dám lấy điểm ấy trêu anh!

“Em biết rồi, là anh mua tình yêu duy nhất cuộc đời này!” Ha ha ha, ông chủ nói với cô rồi, đúng là vô cùng thẹn thùng!

Anh Lạc vừa nói lại vừa đỏ mặt, nhảy chân sáo trên hành lang, bước đi nhẹ nhàng như bay.

Bạch Giới Hằng không nhịn được cũng đỏ mặt. Có vài lời yêu thương bọn họ nói riêng với nhau là được rồi, cần gì cô phải hét lớn lên như thế? Giới Đình còn ở tầng trên mà!

Cô gái giúp việc thay thế Bành Duệ Ân đi vào từ cửa, cô do Bạch Giới Đình tuyển, khi đó hai người họ ở trong nội thành, bỏ lỡ màn ‘phỏng vấn đặc sắc’, cho nên cũng không biết nữ giúp việc này đến thế nào, như là không có mắt, chạy đến Hắc Sơn làm nữ giúp việc.

Nữ giúp việc vừa nhìn thấy Anh Lạc thì cười xấu hổ. Côca không có chuyện gì, chỉ hi vọng đợi lát nữa cô lên xe rồi đừng lập tức mở ra uống thì tốt rồi, hắc……

“Em nghĩ…… bảy bộ là được!” Anh Lạc còn ảo tưởng tại chỗ, “Hơn nữa em muốn đến hòn đảo nhỏ ở Nam Thái Bình Dương kết hôn, trời xanh thẳm, biển xanh thẳm…” cô xoay người, bỗng đi đến cạnh anh, thình lình nhào đến, cái miệng nhỏ cong ra hôn lên anh, mắt mày đều cười thành trăng rằm, tay ôm chặt lấy anh, “Em rất yêu anh, em thích làm con người, em muốn nhanh kết hôn!” (Vô-Ảnh81-Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Bạch Giới Hằng lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, trong lòng thu hoạch mật đường, nồng đậm không hết.

“Hai người không phải đi à? Làm ơn lăn xa ra một chút?” Trên lầu truyền đến tiếng không khách khí, “Đi khỏi phòng khách nhé, đi đến đâu làm người ta mù đến đấy!”

A a! Anh Lạc ngẩng đầu, Bạch Giới Đình liền cúi đầu. Giọng tuyệt không tốt.

“Nhưng…… cậu cũng vốn mù mà!” Cô chớp mắt đương nhiên mấy cái. Theo chân họ thì cũng có sao đâu.

“Hư!” Bạch Giới Hằng không kịp ngăn cản. Trời ạ, chẳng lẽ ngàn năm trước anh và Anh Lạc, đúng là một đôi vợ chồng sao? “Sao em lại tự vạch áo cho người xem lưng thế?”

“Đúng là cậu ấy mù mà!” Cô thật vô tội nha!

Bạch Giới Đình vừa tức vừa giận, ngay cả mắng cũng mắng không được, chỉ rống to với nữ giúp việc tầng dưới, anh khát lắm rồi, muốn uống nước!

“Tôi đưa họ ra ngoài trước!” Nữ giúp việc nhìn nơi rống to, không nhịn được liếc Anh Lạc một cái. Đi rồi còn làm tên kia tức giận làm gì!

Cô dâu mới lên xe, đồ mang từ nhà cũng không nhiều lắm, trước khi lên xe, Anh Lạc không quên cầm bình côca trong tay, điều này làm nữ giúp việc nhìn mà thở hốc vì kinh ngạc.

Ai da! (Vô-Ảnh-82Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Nhớ chăm sóc Giới Đình cho tốt, tiền lương sẽ không tệ.” Trước khi đi, Bạch Giới Hằng khách khí nói với nữ giúp việc.

Cô gật đầu. Bây giờ cô có cơm ăn cũng cám ơn trời đất rồi, dù người trên lầu kia tính tình thối nát, cô cũng sẽ… nhịn!

Khi xe xuất phát, gió bỗng thổi mạnh đến, tất cả cây con đều hướng đến chỗ xe, lá cây và hoa nhỏ đều rối rít rơi trên mui xe, cành cây đong đưa như chào từ biệt họ.

Sau khi họ sinh con ra, bọn họ mới có thể trở lại Hắc Sơn!

“Em nói với anh trước a, về sau em sẽ là vợ hiền.” Anh Lạc vui vẻ nhướng mày, ngồi cạnh ghế điều khiển nghẹn cười. (Vô-Ảnh-83Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Ừ…… Có một số việc không thể miễn cưỡng.” Trên cơ bản, Anh Lạc sau khi khôi phục trí nhớ, cũng không có vẻ trưởng thành. “Anh cũng không mong nhiều, em chỉ cần thế này là được rồi.”

“Em sẽ hiền, nội, trợ!” Anh Lạc nhếch mày, hai mắt phát sáng nhìn gương mặt nghiêng của anh.

Bạch Giới Hằng nghiêng mắt, chỉ nhìn thấy côca trong tay cô, không nghe cô nói chuyện.

“Bây giờ em đã là con người, đừng nói với anh là uống côca sẽ không thủng dạ dày nữa, một tuần hai lon.”

“Hôm nay thưởng cho em, một lon nhé! Vợ như em rất tốt nhé, làm việc nặng như thế, chỉ muốn của anh một lon côca, không phải muốn anh vàng bạc châu báu mà.” Cô ngẩng cao đầu, kể công.

Tim anh chậm đi nửa nhịp, “Em có nên giải thích trước, em đã làm chuyện gì rất tuyệt sao?”

“Sáu trăm ngàn!” Anh Lạc cầm tiền bên tay trái, mắt sáng ngời, “Em giúp anh lấy lại sáu trăm ngàn…… ừ, chính xác là năm ngàn chín trăm chín mươi chín.”

Con số quen thuộc này, là giá ở tiệm đồ cổ. “Anh đã nói với ông ấy, muốn dùng sáu trăm ngàn đưa em về.” (Vô-84Ảnh-Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Không phải em, là gương.” Cô nghiêm túc nhìn anh, “Em nhớ thư ký Hứa đưa gương gắn lại, trả về hàng đồ cổ.”

Bạch Giới Hằng không nhịn được phanh gấp, hai tay anh nắm chặt bánh lái, hai mắt mở lớn. Từ từ nhìn qua Anh Lạc vui vẻ đã bay lên tận trời bên cạnh.

“Đó có thể trả sao? Em biết là hàng đồ cổ kia không tầm thường—” Anh chẳng vui vẻ chút nào, lập tức cầm lấy di động ném cho cô, “Gọi điện thoại đi, nói đây là hiểu lầm!”

“Vì sao không thể trả?” Cô còn thả lại di động về đằng trước, “Bảy ngày giám định, đây là phù hợp với luật quốc gia, không hài lòng, có thể trả lại!”

A? Trái tim của anh như ngừng đập, “Thật hay giả? Nhưng lúc trước……”

“Ông ấy còn chưa viết hóa đơn cho anh, anh mua gương, chứ không phải gương yêu.” Anh Lạc đắc ý nở nụ cười, “Muốn Gương yêu cũng không có. Em đã là một con người rồi!”

Bạch Giới Hằng bỗng cảm thấy máu toàn thân đều vọt đến não, tay chân khẽ rét run. Mãi cho đến khi xác định, cô đảm bảo không thể có sơ hở, anh mới nhấn chân ga lần nữa.

“Cười một cái thôi, em giúp anh lấy lại sáu trăm ngàn mà!” Cô lắc lắc côca trên tay, “Có thể thưởng cho em không?”

Anh vẫn không thể thả lỏng, nhưng cô là Gương yêu nên không thể hiểu điều này, chỉ đành tạm thời tin tưởng. (Vô-Ảnh-84Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Được, vợ hiền, cám ơn em!” Anh vươn tay phải, xoa mặt cô.

Anh Lạc đắc ý cực kỳ, kéo kéo, lại có tiếng đồ rơi ra…

Xít—xe lại dừng lại lần nữa.

“Anh Lạc!”

“Không phải lỗi của em!”

“Trong xe đều là côca, vậy là lỗi của ai?”

“Em không động vào nó!”

“Cấm tất cả đồ uống axit, đồ ngọt cũng cấm!”

“Em dùng nơi có xác của La Nhã Văn đổi lại với anh!”

“…… còn  James!”

“Đồng ý!”

******

New York, hàng đồ cổ.

Cổ kính, đồ cổ khắp nơi trên thế giới bày trong cửa hàng, từng bị khách bước vào, một đôi vợ chồng đến trước gương, hợp ý dáng vẻ tao nhã giản dị của nó.

“A, đây đẹp quá, đây là gương thời đại nào?”

“Một ngàn năm.” Ông chủ xuất hiện sau gương, từ từ đi ra.

“Một ngàn năm…… Oa, thật quý quá!” (Vô-85Ảnh-Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Không, nó chỉ bán cho người có duyên—” Một giây sau, ông chủ tiến lên nói: “Hai người chính là người có duyên! Mười đô la Mỹ!”

“Hả? Mười đô?”

“Kẻ vô duyên mười vạn, người có duyên mười đô.” Ông chủ thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi nói. (Vô-Ảnh-Các^^o^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Đôi vợ chồng vui vẻ, cho dù là giả cũng nguyện ý, lập tức gật đầu ưng thuận.

Ông chủ liền giơ tay xé tờ giấy phía sau ra, lại đi đến quầy tính tiền, vứt trang giấy đi, chuẩn bị tính tiền cho đôi vợ chồng Mỹ.

Trang giấy bay vào trong thùng rác, rõ ràng có ba chữ to – “Tử gian thương”.

Hết.

Advertisements

5 comments on “Gương yêu 11.2 (Hết)

  1. chào chủ nhà, vô tình tìm được truyện này ở trang này: http://cuncon96.wordpress.com/2014/04/11/%E2%99%A5-ngon-tinh-trung-quoc-%E2%99%A5/
    Rất cảm ơn bạn đã edit truyện này, nội dung rất hay a~~~, cũng rất hợp lý, vì Anh Lạc là người nên cô ấy mới có thể tái sinh làm người, cuối cùng cũng có kết thúc có hậu ^^ Mình sẽ giới thiệu bạn bè đọc truyện này ^^ Hy vọng bạn có thể đem đến nhiều bộ truyện hay hơn nữa ^^

    Số lượt thích

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s